Thứ Sáu, ngày 30 tháng 9 năm 2016

Trịnh Xuân Thanh đường xa vạn dặm 5.

- Có đi vắng được một tháng không ?

Câu đầu tiên người đàn ông hỏi khi tôi đặt mình xuống ghế đối diện ông. Bây giờ ban đêm ở Berlin trời lạnh. Chúng tôi ngồi bên hiên một quán. Đấy là điều kiện tôi đặt ra khi họ gặp tôi. Nếu điều kiện thì hơi quá, chỉ là yêu cầu để câu chuyện chất lượng tôi cần phải có chỗ hút thuốc lá.

 Người đàn ông đến trước, anh ta chọn chỗ ngồi để phù hợp cho tôi.

Tôi lấy những gì ở bên Budapes đưa để ông ta chuyển lại cho Thanh.

Ông ta trầm tư hơn lần gặp trước, tôi định hỏi ông về nước hay đi đâu thời gian qua. Nhưng nghĩ tò mò quá tôi thôi.

Tôi hỏi về Thanh ở đâu. Tôi nói có thể gửi cho tôi những tấm hình Thanh ở đó. Tôi rất muốn được ông khẳng định Thanh an toàn với cái lệnh truy nã quốc tế kia. Tôi bảo nếu không bảo đảm an toàn được thì đừng nói gì hay làm gì tốt hơn. Cứ lặng lẽ ẩn đâu mà sống.

 Người đàn ông lắc đầu cười nhẹ, ông ta nói.

- Ở nơi Thanh ở, không bao giờ có chuyện dẫn độ được về Việt Nam. Chuyện đó không phải bận tâm. Chúng tôi dự tính sắp tới sẽ cho Thanh họp báo, trả lời phỏng vấn công khai.

Tôi hỏi.

- Vậy anh muốn em đi vắng một tháng là đến chỗ Thanh.?

Ông ta gật đầu.

- Như thế tốt hơn, cậu có thể nắm luôn được những gì Thanh kể. Có khi bắt đầu từ trình tự Thanh tham gia làm quan chức thế nào. Cũng cần cho thiên hạ biết một người quan chức cộng sản con đường của họ đi trong đời ra sao. Có nhiều cái, cần người viết lại điều đó.

Tôi nói mình không đi được lâu thế.

Người đàn ông hỏi tôi uống gì, ông ta nói người phục vụ cho tôi một cốc trà mà không cần tôi trả lời. Tôi châm điếu thuốc đầu tiên thì một người dàn ông khác đi vào, anh ta cười bắt tay tôi và ngồi xuống ghế. Có lẽ anh ta đến cùng người trước nhưng tìm chỗ đậu xe, hoặc anh ta đứng đâu đó trong bóng tối bên ngoài để quan sát từ khi tôi vào. Bây giờ anh ta mới vào quán.

 Tôi nói chuyện của Thanh bây giờ dư luận cũng chả để ý,  chỉ có chuyện Thăng là đang xôn xao. Chắc vì Thanh không bắt dược, nên Trọng tức mà muốn đánh Thăng luôn. Người đàn ông già mặc vét nói.

- Thăng nó chả sao đâu, nó còn nhiều anh em bên công an. Cái thời nó làm dầu khí thì chỉ là tổng công ty. Lúc đó còn bộ trưởng , thủ tướng, chủ rich nước. Đâu phải chỉ mình nó.

Tôi hỏi.

- Thế còn vụ Venezuela.?

Ông ta điềm đạm trả lời.

- Cái đó là do ông Triết, ông Triết đi sang đó, nhận nhau làm anh em với thằng Hugo. Lúc đó ông Triết đi loăng quăng bên Cu Ba, Venezuela..vì chỉ mấy nước đó nó tiếp ông chứ bọn khác xin nó có tiếp đâu. Rồi ông ấy nhận lời làm ăn, gọi cho thằng Thăng. Bảo thằng Thăng lập dự án rồi để bộ chính trị phê duyệt từ thủ tướng, chủ tịch nước, tổng bí thư, bộ trưởng , quôc hội cả một đống hoắng lên về tình anh em CNXH mà đồng ý tuốt. Lúc chính trị bên ấy biến động, giá dầu rớt thảm hại thì thành ôm mồm như bây giờ. Đâu phải thằng Thăng nó tự ý bê tiền đi.

 Tôi hỏi thêm lúc ông ta ngừng.

- Thế số liệu mà Huy Đức nói ở đâu ra.?

Người đàn ông cười nhếch mép.

- Đấy là bản cáo PVN từ năm 2013, Huy Đức nó chộp cái đó. Còn sửa số đi. Chứ có cái gì mà ghê đâu. Dân chuyên ngành người ta biết cả.

Tôi hỏi.

- Anh có thể cho tôi được bản đó không.?

Người đàn ông gật đầu.

- Được tôi sẽ tìm.

Tôi hỏi.

- Còn chuyện này, hồi đại hội. Huy Đức có nói với tôi là lúc bàn ở BCT. Ông Dũng được 1 phiếu, ông Trọng được 6 phiếu, ông Sang được 5 phiếu. Thế có đúng không anh.?

Người đàn ông phẩy tay.

- Đúng là linh tinh, ông Trọng được 7 phiếu, ông Dũng được 6 phiếu. Ông Sang có 2 phiếu thôi. Chuyện qua rồi, để lúc nào rảnh nói lại chuyện này.

Được đà tôi hỏi lan man.

- Vậy vụ Núi Pháo thanh tra, có liên quan gì đến Phượng nhà ông Dũng không.?

- Chả liên quan gì, cái đó của bọn Masan. Phượng nó không có gì ở đó cả. Thôi, chuyện không liên quan đến việc anh em mình đang bàn,  để khi nào rảnh đã.

 Người đàn ông ngừng lại, chắc để cho tôi dứt khỏi những hỏi han miêm man từ chuyện nọ xọ sang chuyện kia. Một lúc ông ta nói.

-Bố mẹ Thanh và hai đứa con ở nhà, đang gặp nhiều khó khăn. Bọn Trọng nó cho công an quấy nhiễu này nọ. Ông bà đang tức, muốn tìm luật sư. Theo cậu ở Hà Nội thì ai làm được việc đó. Thêm nữa là việc nhờ luật sư Trần Vũ Hải và Lê Công Định thế nào tiếp.?

Tôi trả lời.

- Luật ở Việt Nam anh biết rồi đó, cơ quan công an điều tra có kết luận, chuyển cho viện kiểm sát. Viện ra đưa bản truy tố ra toà. Lúc đó luât sư xin toà cấp giấy giới thiệu, luật sư mới tiếp cận hồ sơ. Về ông Hải thì phải đợi dài dài là Thanh bị bắt, Thanh ra toà...mà chuyện đó thì giờ vời vợi lắm. Trước mắt em nghĩ nên chuyển hồ sơ theo những gì mà bản truy nã nói. Để ông Định bào chữa trên mạng thì tốt hơn. Gọi như bình luận pháp luật chẳng hạn. Còn chuyện quấy nhiễu kia thì ông bà có thể nhờ luật sư khởi kiện những người làm chuyện đó.

 Người đàn ông nói.

- Sắp tới chúng tôi sẽ đưa Thanh ra trả lời báo chí, để đáp trả cái vụ truy nã quốc tế kia. Nhiều người không hiểu luật pháp ở các nước khác. Cứ nghĩ có truy nã quốc tế là cảnh sát các nước đi tìm bắt về cho Việt Nam ngay đến nơi. Nhưng chuyện hôm nay tôi muốn nói là ở những vụ án kinh tế vừa qua thất thoát, thua lỗ có nhiều người liên quan. Cả những người hiện nay đang ở trong Bộ Chính Trị cũng có trách nhiệm chính. Đổ lên đầu thằng Thanh cả 3000 nghìn tỷ thua lỗ ấy rồi bảo nó tham nhũng trong đó là không công bằng.  Nếu thế phải đưa những người khác có liên quan ra cùng. Ý của cậu thế nào. Chúng tôi vẫn muốn cậu là kênh phát ngôn như trước.

Tôi dáp.

- Cái này cho em nghĩ đã, chứ cường độ liên tục ngày một bài, rồi cả đống hồ sơ, tài liệu toàn con số, ngày tháng, các công văn, bản bản...số này, số kia nhức đầu lắm.  Cuối tuần này em đi chơi xa mấy ngày. Sang tuần có gì em sẽ báo lại cho anh.

  Chúng tôi đứng dậy chào nhau, đồng hồ đã 1 giờ đêm. Hai người đàn ông tiễn tôi đến lúc tôi lên tàu. 

Thứ Năm, ngày 29 tháng 9 năm 2016

Anh Thăng vào Bộ Chính Trị.

Anh Thăng lúc đại hội 12, chỉ mong trụ được làm uỷ viên trung ương đã là may. Vì phe anh Trọng lúc đó được Trung Cộng bơm tiền khá mạnh để uý lạo các lá phiếu. Đồng thời phe anh Trọng còn cam kết với các lá phiếu khi anh phe anh ấy thắng cuộc, thì Trung Cộng sẽ giúp đỡ không để cho Việt Nam bị vỡ nợ hay bất ổn chính trị.

 Các lá phiếu đều là những nhân sự tương lai hứa hẹn nếu như thể chế Việt Nam vẫn như này, cho nên vừa cầm tiền vừa bỏ phiếu để giữ cái tương lai của mình ai mà chả thích.

 Anh Thăng còn tuổi, theo lệ thì anh chỉ có lên hay nguyên chứ không có xuống. Nếu muốn hạ anh thì phải có lý do. Nhưng lúc đại hội phe anh Trọng phải dồn sức tiễn anh Ba Dũng về, và giữ anh Trọng lại ngôi cao. Vì thế đành tạm để anh Thăng đấy.


Anh Thăng thấy trước tình hình nguy, dự đại hội về ăn không ngon, ngủ không yên. Anh biết chỉ có con đường vào Bộ Chinh Trị thì mới có tấm vé bảo toàn cho mình. Bởi đảng CSVN không có tiền lệ xử Uỷ viên Bộ Chính Trị.

 Trong một giây phút bất ngờ ý tưởng của anh bật ra ( gọi thế cho văn vẻ ) anh nghĩ đến những ngày còn làm dầu khí, dung phụng bao tiền cho quân anh Quang, Tô Lâm. Thế là anh cho người mang tiền đến những lãnh đạo công an chủ chốt để xin được lá phiếu vào BCT. Nói thì cũng nhờ nơi khác nữa, nhưng không có lá phiếu của các chiến hữu công an lúc đó anh Thăng chắc không có mặt trong BCT như bây giờ.

Khi bỏ phiếu cho các uỷ viên Bộ Chính Trị, anh Thăng vào tốp 16.

Vừa đủ 16 uỷ viên Bộ Chính Trị, anh Võ Văn Thưởng xếp hạng thứ 17, nếu cứ lấy 16 người thì anh Thưởng rớt.

Mà éo le anh Thưởng đúng như tên bố anh đặt, anh là phần thưởng của cánh Tư Sang, Nguyễn Công Khế và một nhà báo lẫy lừng chống tham nhũng đang đánh anh Thăng bây giờ. Anh Thưởng mà ra rìa thì cánh Sang, Khế , Sin...mất lộc, vì dự tính anh Thưởng lên sẽ nắm bí thư thành uỷ HCM, trước đó đã sắp anh Thưởng phó bí thư để chiếm cái ghế này.

Nếu mà anh Thưởng nắm được TPHCM, thì đời các anh Sang, Khế, Sin ...lên hương. Anh Sin sẽ là bố già của báo chí cách mạng miền Nam, chính thức trở lại con đường quan lộ thênh thang. Các anh Sang, Khế thì ung dung dưỡng già hưởng thành quả cài cấy, vu trồng.

 Hội Trọng, Sang, Phúc, Chính...lúc đó bèn nghĩ cách đưa anh Thưởng vào, không thì bọn miền Nam do Tư Sang không có ăn nó phản thì nguy. Các anh ấy bèn bày ra lần này thêm 3 uỷ viên BCT nữa.

Tại sao là 3. Vì nếu lấy 17 thì thêm mỗi anh Thưởng dơ quá, phải thêm 2 suất nữa để che cái vụ kéo anh Thưởng vào. Thế là 2 suất sau được ăn theo là bà Mai cả một ông nữa.

 Vì anh Thưởng vé vớt, nên không thể bố trí anh làm bí thư nơi quan trọng như TPHCM ngay được. Phe anh Trọng tạm thời đưa anh vào chức vụ trưởng ban tuyên giáo, mặc kệ việc anh chả biết gì về chuyện này. Nhưng không sao, anh Thưởng ngồi đó, việc đâu đã có anh Huynh và anh Chính hỗ trợ.

 Mọi việc ghế ghiếc trước mắt tạm xong,anh Trọng nhận được sư cam kết từ Trung Quốc sẽ bảo vệ chế độ cộng sản Việt Nam đến cùng, kể cả bằng vũ trang hay kinh tế. Được sự đỡ đầu như thế thì chả lo gì vỡ bình, anh Trọng thẳng tay thanh toán anh Thăng.

 Anh Thăng thân anh Ba Dũng, lại chiếm chỗ anh Thưởng.

Oánh anh Thăng, phe Trọng một mũi tên bắn trúng mấy mục tiêu.

Mục tiêu thứ nhất là xa Mỹ.
Mục tiêu thứ hai là được lòng Tàu
Mục tiêu thứ ba là hạ được tàn dư của Ba Dũng
Mục tiêu thứ tư là trả lại phần thưởng cho phe anh Tư Sang và các đệ tử Khế, Sin.
Mục tiêu thứ năm là để cho quần chúng nhân dân hả dạ và tin yêu đảng.

Còn ti tỉ mục tiêu, chẳng hạn còn lo xa anh Thăng kỳ sau lỡ có gì lại vào tứ trụ thì gay. Nên anh Trọng tổng tấn công ngay lúc này là được cả thiên thời, địa lợi, nhân hoà.

 Mở màn anh Trọng đánh anh Thanh kiểu như ngày xưa khai trận, đánh một thành nhỏ , chém một viên tướng nhỏ để tế cờ, ghi công dầu lấy nhuệ khí. Chính thế việc đánh anh Thanh phải nặng về trình diễn kéo dài để báo chí bơm thổi.

 Anh Thăng an ủi anh Thanh là không có gì đâu,  đánh đấm vớ vẩn mà. Chịu chút đi, rồi qua.

Các anh khác như anh Chính tổ chức, anh Phúc thủ tướng cũng an ủi anh Thanh là giơ cao đánh khẽ thôi, đừng lo lắng.

Nhưng anh Thanh con nhà cộng sản nòi, anh thích kinh doanh kiếm tiền hơn. Chính vì thế dù nòi gộc cộng sản nhưng anh Thanh mãi đến năm gần 40 tuổi mới vào đảng.



Anh Thanh vốn thích ăn chơi,  từ nhỏ trong một gia đình cộng sản anh thấm hiểu cộng sản giết nhau thế nào. Nên anh chần chừ, thoái thác cho đến khi thấy bố anh sắp về hưu. Anh không vào đảng thì không kiếm chác được gì, không kiếm chác thì không có tiền ăn chơi.

 Vốn thấu hiểu chuyện nội bộ thanh toán nhau. Cho nên, mặc dù được các anh trên hứa hẹn này nọ.

 Anh Thanh đếch tin, anh làm một cú mà ít quan chức nào như anh làm. Anh té luôn ra ngoài, vất mẹ cái thẻ đảng vào mặt Trọng lú. Kiểu ngon thì bố mày vào, có gì thì bố mày té. Sang Trung Mỹ sống cuộc đời an lành tắm biển Caribe và hút xì gà Cuba nhấp nháp tequila.

Nếu mình biêts trước phóng viên Việt Nam sẽ hỏi đại sứ Đức tại Hà Nội, mình đã gửi mẹ nó ảnh chi tiết anh Thanh ở đâu. Để ông phó đại sứ Đức chửi vào mặt bọn Việt Nam là Thanh nó ở Đức đéo đâu mà chúng mày hỏi tao.

 Nhưng chuyện anh Thanh thì tạm gác ở đây. Để tiếp chuyện anh Thăng.

Anh Thăng nếu muốn yên bây giờ, xin làm phó mặt trận tổ quốc thay cho chị Mai. Nhường cái ghế bí thư TPHCM lại cho anh Thưởng. Mọi việc sẽ yên, chả ai truy tố UVBCT cả.

 Đá thêm tí về tại sao anh Sin quyết liệt táng anh Thăng đến thế. Cái này dây dưa từ thời anh Sang dinh vụ Năm Cam bị kỷ luật, anh Hoàng Linh đi tù, anh Huy Đức lúc đó còn lon ton lên không đáng bị tù nhưng cũng mất lộc lá  ngon. Anh Sin làm báo mà có đến mấy căn nhà mua toàn giá ưu đãi. Giờ nếu anh Thăng đi, anh Thưởng về. Anh Sin không cần nhận tiền dơ bẩn để làm bồi bút như mọi người nghĩ đâu. Người trượng phu như anh ấy không ăn tiền lèm nhèm thế. Anh chỉ cần mua nhà giá ưu đãi, chả ai bắt bẻ gì được cả. Chỉ là vô tình anh ấy gắp thăm trúng suất ưu tiên khuyến mại mua nhà, chả liên quan gì đến tiền bạc nhuận bút cho ai cả. Đấy là về lộc, còn về thù thì rõ là anh Tư Liêm chơi anh Sang vụ Năm Cam. Anh Sin phải thù anh Tư Liêm là lẽ đương nhiên.

Làng báo chuyên môn người ta hiểu rõ anh Sin, không phải những người làm báo chân chính, ngay cả những người làm báo không chân chính họ cũng khinh anh Sin như mẻ. Không tin, các bạn cứ quen ai làm báo mảng nôi chính, xã hội lâu năm, hỏi họ về anh Sin xem họ thái độ thế nào.

 Mấy năm trước anh Tư Sâu tức Sang nham hiểm diễn trò lấy lòng trí thức và đổi mới, thông thoáng. Chúng ta thấy anh Sin cũng diễn theo nhịp nhàng, một anh Sin thâp thoáng dân chủ, cởi mở.  Nhưng từ đại hội 12 anh Tư Sang muốn đánh Ba Dũng trả thù riêng, anh Sin cũng vậy.

Giờ anh Tư Sang Sâu ca ngợi tổng bí thư Trọng, kêu chống tham nhũng, trong sạch chế độ. Anh Sin tắp lự cũng giọng y như thế, thậm chí anh còn ca ngợi Trọng Lú sẽ là Pắc Chung Hy đầy cứng rắn và trong sạch.  Đúng là lừa bịp, Pắc Chung Hy ở Nam Hàn chứ đâu ở Việt Nam. Ví thế phải ví anh Trọng như Kim Chính Nhất của Bắc Hàn mới tương thích hơn.

 Nhưng mà việc anh của anh Sin là dọn đường dư luận, lấy lòng quần chúng để diệt anh Thăng tham nhũng. Đổi lại sau này anh Thưởng làm bí thư phe anh Sin sẽ được những gì như đã nói trên.


 Anh Trọng Lú có là người tử tế như anh Sin và Sang Sâu ca ngợi không.?

Không hề, anh Trọng là một thằng rất đều. Anh háo danh và muốn mình là cha già dân tộc thứ hai. Cha già thứ nhất đã được Trung Quốc bơm lên thành thánh, thì bây giờ anh Trọng cũng muốn bám Trung Quốc để thành thần.

Anh Trọng dùng bọn Sin mở đường công kích một uỷ viên BCT. Đấy là điều mà chưa ai trước anh làm. Anh Trọng dành uy tín cá nhân cho mình chứ anh cũng chả cần uy tín mẹ gì cho Đảng. Nên anh Sin ca ngơi anh và chửi uỷ viên BCT khác vô tư, anh Trọng còn cấp thêm cả tài liệu cho mà chửi.

 Thứ hai anh Trọng xử lý anh Thăng, nhưng anh vẫn dùng cả một đống bọn đã nhận tiền để bỏ phiếu cho Thăng vào Bộ Chính Trị. Thử hỏi như thế có phải anh Trọng chả quan tâm mẹ gì đến chuyện đảng trong sạch, mà anh chỉ quan tâm chuyện làm sao anh là tối thượng thì đúng hơn.

 Thứ ba anh Trọng đánh tham nhũng, anh dựa vào Tàu, cho anh Phúc bán hết những gì chiến lược kinh tế cho Tàu. Từ khi anh là tối thượng , chuyện biển Đông ngày càng vắng bóng đi trên báo chí. Tự do ngôn luận bị xiết chặt, báo chí bị trừng phạt liên miên vì đưa tin không đúng ý anh. Hôm qua tờ Lao Động bị đóng mục Tin Khó Tin, tờ Người Đưa Tin bị tấn công vì đưa tin về dân kiện Formosa, tờ Một Thế Giới bị đe doạ cho đình bản. Báo chí đưa tin như thế thì anh cấm, anh triệt. Còn đệ tử O sin của anh thênh thang chửi rủa đối thủ của anh thì lại được tha hồ.


 Nhưng mà anh Trọng tính vẫn đúng. Với tầm dân trí Việt Nam, anh chỉ cần vẽ được ra một tên tham nhũng phá hoại đất nước như anh Thăng . Rồi anh diệt trừ một cách khó khăn nhưng đầy vẻ vang. Dân chúng sẽ được thoả mãn và hân hoan.

 Còn chuyện khác mấy ai nghĩ được đến. Mà có nghĩ thì cũng chả thấy gì phải buồn. Đất nước này có thêm dăm bảy cha già dân tộc nữa cũng không sao nữa là thêm có anh Trọng. Đất nước này không có tự do ngôn luận, báo chí cũng không sao. Vì đến mấy chục năm nay cũng thế có chết ai. Đất nước này có làm chư hầu của Tầu , mất biển đảo cũng không sao. Vì bao nhiêu năm nay việc nó đương nhiên là thế rồi.

 Anh Thăng vào được BCT, coi như mua được thẻ miễn truy tố. Măc dù Trọng Lú làm ra vẻ như muốn giết anh, nhưng thực ra là hô thế để cốt anh Thăng biết đường rút lui làm chân gì đó ngồi chơi xơi nước. Anh Trọng không mạnh được như anh Tập mà hốt được cả UVBCT.

 Nhưng nếu anh Thăng có bị sao, cũng chả thương gì. Cái bọn dầu khí bấy lâu nay tung hoành thiên hạ, từ thằng oắt con cũng khệnh khạng nghênh ngang nhà xe, quán bar, du hý, toàn tiền từ tài nguyên đất nước các anh tiêu vô tội vạ. Anh và các bạn anh chết mẹ nó đi để thiên hạ được vui lòng chốc lát.  Giúp nhân dân quên đi những ngày tháng sắp tới đất nước rơi hoàn toàn vào tay giặc Tàu truyền kiếp bằng những biện pháp mềm như học tiếng Trung và làm việc trong những doanh nghiệp Trung Hoa.

Thứ Ba, ngày 27 tháng 9 năm 2016

Nhà máy thép và rừng cao su.

 Trong khi hậu quả của nhà máy thép tại Formosa Hà Tĩnh chưa giải quyết được, một dự án nhà máy thép có tên Cà Ná được dự định khởi công ở Ninh Thuận.

 Trị giá của dự án thép này là 10 tỷ USD.

Các bạn hãy chịu khó xem những ý kiến về dự án thép này.

http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/ca-na-steel-project-and-the-questions-ml-09142016144652.html

Tóm tắt các ý kiến là tiền làm nhà máy thép này, tập đoàn Tôn Hoa Sen sử dụng phần lớn vốn của Trung Quốc cũng như máy móc , công nghệ của Trung Quốc. Giá thép đang xuống và có quá nhiều nhà máy thép ở Việt Nam.

Rừng cao su của Hoàng Anh Gia Lai dự định bán 20 ngàn héc ta cho Trung Quốc, bởi doanh nghiệp này đang vướng phải nợ nần ngân hàng. Trị giá bán khoảng 400 triệu usd.

Các bạn hãy chịu khó xem bài báo về rừng cao su này.

http://news.zing.vn/neu-hoang-anh-gia-lai-ban-cao-su-tai-lao-post684692.html

Tóm tắt thì rừng cao su đang mang lại thu nhập và công việc cho ngừoi dân Việt Nam. Trong tương lai còn phát triển đầy hứa hẹn ở nhiều mảng trồng trọt, chăn nuôi khác.

Hãy đọc kỹ hai bài báo để so sánh ích lợi giữa rừng cao su và nhà máy thép, ích lợi về an ninh quốc phòng, ích lợi về công việc, thu nhập của người dân Việt Nam, ích lợi về môi trường....


 Người ta lý giải việc làm dự án thép Cà Nà và bán rừng cao su là kinh doanh tự do, ai có tiền thì làm, ai cần tiền thì bán. Hai chuyện này không liên quan đến nhau.

 Có phải đảng, nhà nước, chính phủ nước CHXHCN Việt Nam này không can thiệp vào những việc kinh doanh lớn như thế không.? Nếu xưa nay họ không hề can thệp, chỉ đạo, định hướng, hỗ trợ....các doanh nghiệp thì không có điều gì phải nói nữa.


 Nhưng chúng ta nhớ rằng Bô Xít là chủ trương của Bộ Chính Trị, chúng ta cũng nhớ rằng nhiều người đã kêu gào xem quan chức nào rước Formosa vào Hà Tĩnh để trị tội. Như thế, chứng tỏ những dự án lớn đều có liên quan đến quan chức lãnh đạo của ĐCSVN.

Ở Việt Nam do thể chế độc đảng lãnh đạo, câu chuyện ai có tiền thích làm gì thì làm, muốn bán cái gì cứ túng là bán chỉ xảy ra ở những dự án nhỏ. Thậm chí nhiều dự án nhỏ cũng có thể bị can thiệp vì lý do an ninh quốc phòng, không thể tuỳ tiện mua bán hay làm gì cũng được.

 Khi chúng ta đọc kỹ hai bài báo phân tích dự án thép và rừng cao su trên. Có nên đặt câu hỏi thế này không.?

 Tại sao đảng và nhà nước, chính phủ nước CHXHCN Việt Nam cái gì cũng can thiệp. Mà lần này không can thiệp để Tôn Hoa Sen mua rừng cao su của Hoàng Anh Gia Lai. Một việc làm ích nước lợi cho người dân mà không bị rủi ro và phiêu lưu như làm nhà máy thép.? Không những chẳng bị đe doạ về an ninh quốc phòng mà còn được củng cố thêm.

 Tôn Hoa Sen có hơn 2 nghìn tỷ bỏ ra làm dự án thép, dự định vay trung và dài hạn của Ngân hàng Công Thương Việt Nam khoảng 9 ngàn tỷ. Như thế Tôn Hoa Sen thừa năng lực để mua rừng cao su kia.

 Có điều là Tôn Hoa Sen không thích rừng cao su, thích làm nhà máy thép ở Ninh Thuận.

Ngân hàng CTVN sẵn sàng cho Tôn Hoa Sen vay 9 ngàn tỷ để làm dự án thép.

Còn chẳng ngân hàng nào giang tay cho rừng cao su cả của Đoàn Nguyên Đức.

Nếu định hướng dùng Tôn Hoa Sen dùng tiền làm dự án thép, để mua lại rừng cao su. Sẽ là một việc làm được gọi là một công đôi việc, ích nước lợi nhà, đông đảo nhân dân đồng tình ủng hộ. Lại chẳng làm được, vì lý do là tư nhân ai làm gì thì làm, ai bán gì thì bán.

 Vậy cần mẹ gì đảng CS lãnh đạo toàn diện đất nước. Lúc cần đến vai trò độc tôn, độc quyền của đảng để can thiệp vào việc có ích lợi cho nhân dân, đất nước thì các ông bảo đó là thị trường không can thiệp. Rồi cái gì hại cho đất nước như Formosa, Bô Xít thì các ông lại can thiệp dưới danh nghĩa chủ trương của Bộ Chính Trị tối cao quyết định.

Phải chăng ép được Hoàng Anh Gia Lai vào thế phải bán rừng cao su đang ăn nên làm ra, ở vị trí trọng yếu cho Trung Quốc. Các ông được Trung Quốc cho tiền và che chở.?

Phải chăng cho Tôn Hoa Sen làm nhà máy thép sử dụng công nghệ, máy móc và nguồn vốn của Trung Quốc. Các ông được Trung Quốc cho tiền và che chở.?

 Còn chỉ đạo Tôn Hoa Sen hay các ngân hàng cho Tôn Hoa Sen vay tiền, mua lại rừng cao su thì xâm phạm tự do kinh doanh.? Hay cốt yếu là các ông không được tiền mà cũng không được lòng Trung Quốc.?

 Cho dù là lý do thế nào, thì việc dừng dự án thép Cà Ná và hỗ trợ để những cánh rừng cao su ở vị trí trọng yếu đang nuôi hàng ngàn người Việt kia,  được doanh nghiệp Việt sở hữu là hai việc đáng phải làm trên cương vị lãnh đạo đất nước.

Làm được thế , xứng đáng là nên kinh tế thị trường do đảng cộng sản lãnh đạo. Còn không, các ông chỉ là một lũ cướp có nhiệm kỳ, chực cái gì đớp được là xông vào chỉ đạo, can thiệp.

Thứ Hai, ngày 26 tháng 9 năm 2016

Bi kịch thoát Trung.

Trong những năm qua, nhiều chuyên gia và trí thức Việt Nam đã lên tiếng cảnh báo về cảnh Việt Nam quá lệ thuộc vào Trung Quốc nhiều mặt, đặc biệt là kinh tế và chính trị.

 Đại hội đảng 12 của Đảng CSVN đã thay đổi một lớp lãnh đạo mới thống nhất hơn dưới quyền của TBT Nguyễn Phú Trọng. Lớp lãnh đạo này hiện giờ đang phải đối mặt với khó khăn rất trầm trọng là việc thiếu hụt ngân sách chi trả và việc trả nợ, đáo nợ, lãi những khoản vay quốc tế.

Việt Nam dự định phát hành trái phiếu chính phủ 10 tỷ usd ra thị trường quốc tế bất thành. Mọi thăm dò, thương thảo đều không cho thấy việc phát hành thuận lợi, do không có người mua. Để chữa thẹn cho việc mất uy tín không còn ai muốn mua trái phiếu Việt Nam, chính phủ Nguyễn Xuân Phúc bào chữa rằng do tỷ giá lãi suất , hối đoái của đồng USD thay đổi, bất lợi cho việc phát hành trái phiếu.

 Tất cả tưởng chừng như bế tắc. Nhưng không, ĐCSVN bao giờ cũng có lối thoát cho mình. Không phải từ tháng 9 này, mà trước đạị hội 12 ,trong lúc căng thẳng đấu đá dành ghế. Những dự đoán về kinh tế khó khăn này đã được bàn thảo kỹ càng để tìm lối thoát.

Và những ứng cử viên đưa ra lối thoát tháo gỡ mà vẫn duy trì được sự ổn định chính trị, tức chế độ cộng sản cai trị được an toàn đã thắng thế.

Ngày 2 tháng 9, cựu chủ tịch nước Trương Tấn Sang bất ngờ quay lại chính trường để ủng hộ đường lối của phe thắng thế bằng cách ám chỉ những người của phe bên kia là đi '' chệnh hướng''.

Chệch hướng ở đây là những người có tư tưởng muốn tìm một lối thoát khác cho đất nước bằng cách cởi mở và xích lại gần hơn với phương Tây, chệch hướng ở đây ai cũng biết đó là chệch hướng con đường CNXH mà Nguyễn Phú Trọng đang cố lèo lái đất nước đi theo. Sang đã hết lời ca ngợi Trọng trong bài diễn văn mừng ngày quốc khánh trên tinh thần như vậy. Sự xuất hiện của Sang vừa kịp thời mở màn cho việc chuẩn bị những bước đi sau đó sang Trung của Nguyễn Xuân Phúc, đồng thời cũng đánh lạc hướng dư luận việc Ngô Xuân Lịch sang Trung để cam kết quân đội Việt Nam không đối kháng lại Trung bất kỳ tình huống nào.

 Mấy ngày sau khi Sang mở màn dọn đường, ĐCSVN cho Nguyễn Xuân Phúc sang thăm Trung Quốc. Tại Trung Quốc, Phúc được đón tiếp rực rỡ, bởi món quà mà Việt Nam dâng cho Trung Quốc bấy lâu nay đã chính thức được thực hiện.

Món quà đó là gì.? Là Trung Quốc là đối tác ưu tiên hàng đầu, mà thậm chí là duy nhất để mua rẻ mạt những cổ phần nhà nước Việt Nam trong những tập đoàn, công ty.

 Để trang trải những nợ nần, thiếu thốn mà vẫn an toàn cho chế độ , đảng CSVN bán đi các phần vốn nhà nước trong các tập đoàn, tổng công ty dưới cái danh từ là '' thoái vốn''.

Ông Đặng Quyết Tiến phó cục trưởng ở bộ tài chính Việt Nam cho biết về chính sách này.

Việc thoái vốn nhà nước khỏi những doanh nghiệp được đánh giá sẽ giúp ngân sách cải thiện nguồn thu, bù đắp bội chi, giảm tỷ lệ vay nợ nước ngoài.
Số tiền mà Nguyễn Xuân Phúc bước đầu thu được do việc bán vốn nhà nước Việt Nam cho Trung Quốc trong chuyến thăm giữa tháng 9 năm 2016 vừa qua, áng chừng 10 tỷ usd. Đây là số tiền trước mắt sẽ giúp được Việt Nam qua được giai đoạn khó khăn đến năm sau. 

Không chỉ là tập đoàn có vốn do nhà nước quản lý, ĐCSVN còn ép các ngân hàng gây khó dễ cho tập đoàn tư nhân như Hoàng Anh Gia Lai, đẩy tập đoàn này vào con đường duy nhất là bán tài sản của mình là những cánh rừng cao su phì nhiêu đang mang lại lợi nhuận ở bên Lào. Người mua chính là những ông chủ Trung Quốc. Trước đây vào năm 2014, ông chủ của tập đoàn Hoàng Anh Gia Lai đã cảnh báo các doanh nghiệp trong nước về mối nguy hại khi đối tác là Trung Quốc. Ông Đức nói rằng ông không bán cao su cho Trung Quốc, rừng cao su của ông không phải để phục vụ Trung Quốc, ông còn chỉ trích những doanh nghiệp khác chọn Trung Quốc làm đối tác.

 Nhưng đó là năm 2014, không phải năm 2016 cầm quyền của phe Nguyễn Phú Trọng. Ông Đức bị ép vào đường cùng phải bán cánh rừng cao su bên Lào cho người Trung Quốc. Ông Đức định trông chờ chính phủ Nguyễn Xuân Phúc tái cơ cấu nợ để khỏi bản cánh rừng này. Nhưng ý chỉ của người Trung Quốc mới là vấn đề quyết định. 

 Ngay sau khi thương thảo vụ mua bán phần vốn của nhà nước Việt Nam thành công, Trung Quốc nhận được cam kết hoà bình trong mọi tình huống với quân đội Việt Nam, nhận được sự cam kết chư hầu của Nguyễn Phú Trọng và Nguyễn Xuân Phúc. Nhưng chưa đủ yên tâm cho phần vốn của mình được an toàn, Trung Quốc chỉ đạo Trọng tham gia đảng uỷ công an để tăng cường giám sát công an Việt Nam phải có trách nhiệm bảo vệ tài sản của Trung Quốc tại Việt Nam.  Sau khi Trọng vào đảng uỷ công an cùng Phúc, cả hai người này đã ép Trần Đại Quang đứng ra tiếp đón bộ trưởng công an Quách Thanh để cam kết xử lý kiểm soát xử lý thoả đáng những vấn đề phát sinh sau những hợp đồng mà Nguyễn Xuân Phúc đã ký vừa qua.

 Trong thương vụ mua bán phần vốn nhà nước Việt Nam này, Trung Quốc đã kiểm soát được phần lớn nền kinh tế của Việt Nam. Có được cam kết công an, quân đội Việt Nam phải có trách nhiệm bảo vệ phần vốn của Trung Quốc. Nếu có nguy hại gì ảnh hưởng đến phần vốn này, Trung Quốc được phép can thiệp để bảo vệ tài sản của mình.

 Như vậy không những kinh tế, chính trị mà cả an ninh quốc phòng của Việt Nam đều ở trong cái vòng kim cô của Trung Quốc. Từng thế vẫn chưa đủ, lợi dụng hoàn cảnh của ĐCSVN chỉ còn cách tìm đến mình cầu cứu. Người Trung Quốc còn muốn hời thêm khi đặt điều kiện Việt Nam phải đưa chương trình tiếng Trung vào giảng dạy trong nhà trường cho học sinh tiểu học.

 Sau chuyến đi của Nguyễn Xuân Phúc, con đường thoát Trung của Việt Nam đã trở thành bi kịch.


Chủ Nhật, ngày 25 tháng 9 năm 2016

Đừng hỏi tổ quốc làm gì cho bạn...

Đừng hỏi tổ quốc làm gì cho bạn, mà hãy hỏi bạn đã làm gì cho tổ quốc.

Hơn 10 năm nay, câu thành ngữ này được lập đi lập lại trên mạng xã hội. Chúng thường thường những người '' yêu nước CNXH '' đè vào miệng những người yêu nước khác.

Chúng được sử dụng trong các cuộc biểu tình, ý kiến phản đối Trung Quốc xâm lược biển đảo, hay dùng trong những cuộc đè bẹp các ý kiến đòi hỏi về chính sách như khai thác Bô Xít ở Tây Nguyên, ở vấn đề giáo dục, y tế, giao thông, môi trường.

Hầu như bất cứ ý kiến nào phản đối hoặc hoài nghi các chính sách đường lối của nhà nước, đều bị người ta mang câu thành ngữ này ra để bịt miệng.

Bây giờ sau hơn 10 năm nhìn lại, chúng ta thấy gì.

Chúng ta thấy những người không làm gì cho tổ quốc này, là những người đáng trân trọng.

Vì sao ư.? Vì những người làm gì đó cho tổ quốc này , đã làm thế nào.?

Một núi nợ nần khổng lồ đè xuống đầu người dân. Nợ công chất cao, tham nhũng khắp nơi, xã hội băng hoại, môi trường ô nhiễm và tài nguyên cạn kiệt,  chủ quyền biển đảo bị dần dần ngoại bang thôn tính. Những cái này có phải do tôi tô vẽ ra không.?  Đương nhiên là không, sự thật của hơn 10 năm trước và bây giờ quá rành rành trước mắt để các bạn so sánh.

 Nhiều bạn sẽ thanh minh không phải lỗi tại tôi, tôi làm cán bộ trong sạch, tôi chăm chỉ, tôi nhiệt tình. Ơ thế không phải lỗi của các bạn thì lỗi của ai, khi mà đất nước nợ nần, tan hoang như thế.? Ở trên cương vị là cán bộ đảng, cán bộ nhà nước...các bạn ở vị trí là những người đang cống hiến cho đất nước đúng nghĩa nhất. Còn người dân chỉ việc làm và nộp thuế....và giờ thì kết quả của cống hiến từ các bạn là thực tế đất nước ngày nay.


Tôi không biết về kinh tế vĩ mô, tôi chỉ biết các bạn cống hiến làm cho tổ quốc thế nào mà bây giờ tổ quốc oặt ẹo với nợ nần và đủ thứ xuống cấp như thế. Kết quả là cái trả lời rành rẽ nhất cho công việc phụng sự của các bạn.

 Tôi chỉ kể chuyện của mình. Nhà tôi có  6 anh chị em, ở trong căn nhà phố cổ, mặt đường. Đa số anh chị em tôi đều muốn bố mẹ bán căn nhà đó đi để chia tiền cho mọi người. Lúc thời điểm mà nhà cửa sốt , giá trị của mỗi mét đất tính bằng mươi mười lăm cây vàng. Những ý kiến bán đi lại rộ lên.

Bố tôi hỏi tôi, các anh chị muốn bán, ý con thế nào.?

Tôi năm ấy còn rất trẻ, mới đôi mươi. Tôi bảo bố tôi rằng.

- Nhà ông bà để lại, nhà của bố đâu mà bố nói chuyện bán, huống chi là các con.

Bố tôi để cho tôi và em trai căn nhà mặt phố ấy, còn những người khác bố tôi mua cho miếng đất ở xa kém giá trị hơn, nhưng so với các gia đình khác thế cũng là tương đối ổn.

 Em trai tôi lấy vợ sớm, vợ chồng nó ở ngôi nhà ấy. Còn tôi một thân một mình đi làm ngủ chỗ làm, đến khi lấy vợ về ở nhà vợ. Rồi chắt chiu cơi nới nhà tập thể của vợ lên một tầng nữa đủ chỗ dung thân. Nhiều khi tôi cần tiền để làm cái này, cái kia lắm, những cơ hội người ta nói vào tai vụ làm ăn này ngon, vụ kia hời...nhưng nghĩ chuyện bán nhà hay cầm nhà tôi lại gạt bỏ hết.

 Đấy là nhà ông tôi để cho bố tôi và bố tôi để cho tôi. Tôi không có cái quyền gì để bán hay đặt nó cả. Tôi không có trình độ học thức, không có quan hệ, không có tiền để phát triển nhảy vọt, đi tắt, đón đầu cơ hội. Tôi biết sức mình, tôi đi học nghề thợ hàn làm biển quảng cáo, cửa hoa, cửa sắt , nhôm kính. Một nghề phù hợp với trình độ và khả năng của tôi, chỉ cần sự chăm chỉ và trách nhiệm.

Sau đó với ít tiền vay mượn  và dành dụm, tôi mua máy móc và mở một xưởng nhỏ . Số tiền vay rất nhỏ, một khi người ta  thấy bạn chí thú, việc cho mượn số tiền nhỏ không cần phải thế chấp thứ gì là điều đơn giản. Cứ thế dần dần cuộc sống tôi khá dần dần lên. Nếu như cuộc đời tôi không có bước ngoặt khiến tôi ly hương như thế này. Tôi cứ theo nghề làm biển, làm bằng sức lực và trách nhiệm đến bây giờ tôi cũng có thể mua được một căn nhà chung cư để ở, mà không hề phải bán ngôi nhà bố mẹ cho.

Lúc tôi lang thang dặt dẹo làm những nghề lặt vặt bằng mồ hôi như thế. Nhiều người hỏi tôi sao trai phố cổ, nhà cửa như thế không tính chuyện làm ăn gì. Tôi chỉ cười, thực ra tôi muốn nói rằng tài không có, thà làm lặt vặt thế này mà sống, còn hơn làm cái gì đó rồi rút cục là bán nhà trả nợ. Hay nói tóm lại là thà đéo làm gì còn hơn mà làm không xong lại mất nhà, chuốc nợ.

Bây giờ thì căn nhà tôi chắc chắn sẽ còn ở đó đến khi nào tôi giã từ cuộc đời này, nếu tôi truyền được ý chí tốt cho con cháu của mình, chắc ngôi nhà đó còn thêm được thế hệ nữa. Và tôi cũng tự hào là có lúc tôi chả làm quái gì cho nhà tôi cả, giá như lúc ấy tôi làm có khi lại mất nhà. Khả năng đó là cao vì như tôi đã kể trình độ tôi không, quan hệ tôi không nốt. Nếu đặt nhà lấy tiền làm ăn trông vào may rủi thì đừng. Của bố mẹ , ông bà để lại không thể dùng như đặt bạc vậy.

 Một ngôi nhà và một đất nước cũng có những nét giống nhau. Khi những người lãnh đạo đất nước vay lấy được tiền của bên ngoài để mang về chi tiêu lãng phí, , tham nhũng , đầu tư vào chỗ không tinh toán...thì cũng y hệt một chủ nhà đi vay tiền ngân hàng, bạn bè, hàng xóm về mộng làm ăn lớn nhưng rút cục chỉ mang tiền đó ra tiêu pha , ăn chơi hàng ngày. Cuối cùng để lại cả một đống nợ. Mà nợ cá nhân như thì khó mà quỵt được. Nói chi là nợ quốc gia với nhau.


Nợ công đầu người Việt Nam từ khi không có gì, giờ đã tới hơn 1000 usd một đầu người, tính cả đứa trẻ con mới sinh.

 Giờ ai hỏi tôi làm gì cho tổ quốc. Tôi tự hào tôi trả lời, tôi chả làm gì cả. Có chăng cái tôi làm trong 10 năm qua là ngăn cản các bạn đang làm cho tổ quốc này nợ nần ngâp ngụa như ngày nay. Và rất tiếc là những người ngăn cản như chúng tôi quá ít. Còn những người làm gì cho tổ quốc như các bạn lại quá nhiều.

Bây giờ tôi hỏi các bạn ở giai cấp lãnh đạo, những người đã nhiều năm qua hỏi móc họng chúng tôi,  gọi chúng tôi là phản động.

- Các bạn làm gì cho tổ quốc mà tổ quốc đến nông nỗi này.?

Thứ Bảy, ngày 24 tháng 9 năm 2016

Đâu rồi nhà nước pháp quyền.?

Đảng trưởng Nguyễn Phú Trọng ở trước đại hội 12 nhiều lần đề cập đến vấn đề xây dựng nhà nước pháp quyền, thậm chí Trọng còn cho in những bài phát biểu của y về vấn đề này thành một tập sách có tên dài dằng dặc

“Phát huy dân chủ, tiếp tục xây dựng Nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa của nhân dân, do nhân dân, vì nhân dân” 

Trên tiêu đề sách những từ do dân, vì dân , của nhân dân lặp đi lặp lại rất ấn tượng, khiến người ta nghĩ đến một sự thay đổi tư duy dân chủ trong đầu Nguyễn Phú Trọng. Nhiều cây viết tưởng như ở  phía những nhà đấu tranh dân chủ.... đã tỏ ý ca ngợi Nguyễn Phú Trọng là người có tư duy dân chủ và đổi mới.

Nhưng rút cục cuối cùng thì sự thật không phải là vậy, núp dưới vẻ một người hiền lành che mắt thiên hạ, Nguyễn Phú Trọng lần lượt loại hết các đối thủ và thâu tóm quyền lực về mình sau đại hội đảng 12. Ngay trong tiêu đề cuốn sách, Trọng đã lừa bịp bằng cách dùng loạt từ nhắc đến nhân dân, tuy nhiên y lại gài một câu gắn liền nhau đó là nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa.

 Xã hội chủ nghĩa đặc trưng là ĐCS lãnh đạo, một khi đã là đảng CS độc tài lãnh đạo thì không thể nào có cái gọi là nhà nước pháp quyền. Có chăng chỉ là một nhà nước đảng quyền thì chính xác hơn.

 Các lãnh đạo của ĐCSVN thường núp dưới bóng nhân dân để chiếm đoạt quyền lực, sau khi dành được quyền lực về tay họ thường trở mặt gạt phắt nhân dân sang một bên để quyền lực tập trung vào tay họ. Nguyễn Phú Trọng cũng là kẻ như vậy, sau đại hội 12 được tiếp tục làm TBT, khái niệm về nhà nước pháp quyền đã bị y bỏ rơi. Thay thế vào đó y gia tăng việc đảng lãnh đạo tập trung và toàn diện mọi vấn đề. Tập trung quyền lực vào đảng tức chính là tập trung vào tay y trên cương vị đảng trưởng.

 Vũ Ngọc Hoàng từng là phó trưởng ban tuyên giáo trung ương, ngay cả Hoàng cũng bị Trọng lừa đảo khi ngây ngô tin rằng Trọng là người tử tế một lòng một dạ chống tham nhũng và lợi ích nhóm. Vì thế trước đại hội 12 , Hoàng đã hết lòng ủng hộ Trọng. Nhưng mới đây, chứng kiến những gì Nguyễn Phú Trọng làm,  Hoàng đã cay đắng thốt lên trong bài viết mới nhất của mình trên tờ Tuần Việt Nam

http://vietnamnet.vn/vn/tuanvietnam/tieudiem/329103/co-nhung-nguoi-ban-re-to-quoc-vi-quyen-loi-ca-nhan.html

Bài viết của Vũ Huy Hoàng có đoạn.

"Có những người lúc đầu khi chưa có quyền lực thì tốt, nhưng sau đó, khi đã có quyền lực trong tay thì dần dần trở nên hư hỏng, thành người xấu; thậm chí đến mức có thể phản bội nhân dân, bán rẻ Tổ quốc vì ngai vàng của cá nhân".

 Kẻ mà Hoàng muốn ám chỉ là ai. ? Bây giờ thì ai là kẻ có quyền lực trong tay nhất.

Chính là Nguyễn Phú Trọng, kẻ có quyền lực nhất bây giờ, kẻ mà khi chưa có quyền lực thì ra vẻ tốt, và cũng chính là kẻ sau bỏ phiếu trúng thì thì bản chất biến đổi rất nhanh từ dáng đi đến cử chỉ. Hăn chúng ta còn nhớ lúc trước chưa bỏ phiếu ở đại hội 12. Trong rũ rượi như con gà ốm bệnh, thế nhưng khi trúng cử làm TBT, Trọng huyênh hoang khoác lác y được 100% tín nhiệm và thốt thêm những lời ngạo mạn.

 Trước đại hội Trọng đi đâu cũng mỉa mai về sự tham muốn quyền lực.

- Bí thư kiêm chủ tịch thì to quá, ai kiểm soát nổi.

Nhưng rồi thì chính y, Nguyễn Phú Trọng  đang ngày một ra tăng thâu tóm quyền lực. Sau khi gia tăng quyền hạn của Uỷ Ban Kiểm Tra Trung Ương, Ban Tổ Chức Trung Ương vốn dĩ là hai đội quân tay sai của mình. Trọng tiếp tục đi thêm bước nữa là buộc đảng uỷ công an phải cho y tham gia lãnh đạo.  Vậy đến giờ duy nhất y vừa có chân trong đảng uỷ quân đội ( chủ tịch quân uỷ trung ương ) vừa có chân trong đảng uỷ công an.

 Trên cái thế độc tôn về quyền lực, Trọng làm bất kể điều gì mình muốn, y chỉ đạo bộ công an, thanh tra làm vụ này, vụ kia. Chỉ đạo báo chí tung hô ca ngợi những việc y muốn làm và cấm báo chí và các cơ quan pháp luật được làm những việc mà y không muốn làm.

 Ví dụ như vụ Formosa có  đầy đủ yếu tố cấu thành tội hình sự, hành vi dù vô ý hay thiếu trách nhiệm nhưng gây hậu quả nghiêm trọng của Formosa cần phải truy tố theo pháp luật. Nhưng Trọng làm ngơ không nhắc đến, không chỉ đả động gì chỉ đạo. Các cơ quan pháp luật, báo chí đành phải I'm lặng theo. Hay những chuyện lớn như tình hình biển Đông báo chí không được phép nhắc tới, nếu có nhắc thì không được đề cập đến những thiệt hại chủ quyền của Việt Nam.

 Trong hai ngày vừa qua tại Hà Nội diễn ra hai phiên xét xử những người có hành vi ảnh hưởng đến uy tín và quyền lực của ĐCS. Đó là chị Cấn Thị Thêu, một người dân khiếu kiện đòi đất đai bị nhà nước công sản cướp đoạt. Một người là anh Nguyễn Hữu Vinh cùng đồng sự là chị Nguyễn Thị Minh Thuý đã tạo dựng một luồng thông tin đa chiều, phá vỡ sự bưng bít thông tin của ĐCS. Cả hai phiên toà này đều diễn ra thô bỉ, bất chấp pháp luật mà chính cái gọi là nhà nước pháp quyền XHCN  đẻ ra. Luật sư không được tranh luận, không được yêu cầu nhân chứng, bị hại, bị cáo bị cắt lời ....những người đến xem phiên toà công khai không được vào. Đứng ở bên ngoài bị bắt bớ, đánh đập. Nếu như vài năm trước ở các phiên toà xử người bất đồng chính kiến như Cù Huy Hà Vũ, Lê Quốc Quân  và nhóm thanh niên Công Giáo tuy bị công an, dân phòng xua đuổi không cho đứng trước toà theo dõi. Thì  hai phiên toà vừa qua,  sự xua duổi của công an và dân phòng biến thành đàn áp, đánh đập đổ máu, bắt bớ vô pháp luật diễn ra một cách trắng trợn và tàn bạo.


 Vì sao Nguyễn Phú Trọng dễ dàng độc tôn quyền lực và trắng trợn đàn áp nhân quyền như vậy.? Thực lực nào giúp hắn khiến cho các đảng viên trong đảng phải e dè.? Vì sự liêm khiết, vì sự trọng sạch mà y kêu gọi. Tất cả cả đảng viên CSVN đã tin tưởng và nghe theo lời y và giao trọn quyền lực cho y chăng.?

 Ai là ngươi tin được rằng các đảng viên CSVN nhận thức được sự đúng đắn, tử tế vì dân vì nước của Trọng mà họ để mặc Trọng lộng quyền như vậy. Chả lẽ tất cả đảng viên đảng CSVN đã tốt đến mức ý thức được như thế rồi sao.?

Không, chẳng phải họ tin, mà họ sợ. Họ sợ thế lực đứng đằng sau Trọng. Thế lực mà Vũ Ngọc Hoàng đã ám chỉ đó là những kẻ mua tổ quốc Việt Nam bằng cái ngai vàng của Trọng đang ngồi.

 Đến lúc một phó ban tuyên giáo như Vũ Ngọc Hoàng phải dùng đến hình ảnh ngai vàng, một hình ảnh của sự phong kiến độc tài để nói về hiện trạng quyền lực chính trị trong chế độ CSVN ngày nay. Thì câu trả lời cho việc nhà nước pháp quyền ở đâu rồi là câu trả lời không bao giờ có đáp án.

Thứ Sáu, ngày 23 tháng 9 năm 2016

Lời người ra đi.


.Hơn 3 năm xa quê hương đến Châu Âu, tôi đã quên cái cảm giác mở cửa xe hơi bước vào gặp hơi nóng dội bật ra. Nhiệt độ Houston tháng 8 như mùa hè của Việt Nam.

Buổi tối hôm đó tôi gặp hai người phụ nữ, họ đều là gái Hà Nội gốc, cả hai đã đều lên chức bà từ lâu. Họ đều đến nước Mỹ vài năm trở lại đây, khi rời đất nước đi, họ đều là những doanh nhân thành đạt trong lĩnh vực đầu tư bất động sản. Những cơn sốt bất động sản của những năm đầu và giữa thập kỷ đầu tiên của thế kỷ 21 đã giúp họ tạo dựng được một tài sản kha khá. Đồng tiền kiếm được của họ không hề có bóng dáng của gian lận, tham nhũng....đó là những đồng tiền kiếm được nhờ sự nhanh nhạy, quyết đoán , nhờ vận may và nhờ cả chính sách bong bóng của chính quyền Việt Nam.

 Một người đến Mỹ ở dạng đầu tư, người kia thì lấy chồng quốc tịch Mỹ. Lý do họ ra đi thật đơn giản, nước Mỹ là nơi đáng sống. Một phần rất lớn số tiền họ kiếm được từ cuộc bong bóng bất động sản năm xưa ở Việt Nam dành cho chi phí đến Mỹ ở. Số tiền đó thật lớn, với số tiền đó họ có thể sống ung dung và nhàn nhã đến già ở quê hương mình. Thế nhưng họ chọn cách bỏ số tiền đó để mua tấm vé đến nơi khác tít bên kia bờ Thái Bình Dương để ở nốt phần đời còn lại của mình.

Môi trường, y tế , văn hoá, pháp luật. Đó là bốn nguyên nhân chính khiến những người lớn tuổi như họ phải rời khỏi quê hương mình.

- Ra đường bây giờ ô nhiễm không thở nổi, ăn cái gì cũng sợ, đụng đến vào viện hay dây cái gì với pháp luật là cũng sợ em à. Lúc nào cũng lo phấp phỏng, thôi ở đây làm qua loa cái gì sống qua ngày cho đỡ phải nghĩ nữa. Mình già rồi không còn sức mà đối phó với những việc như thế. Ở đây tạo dựng cái chỗ để con cháu mình nó cần còn sang được dễ. Cái đứa con nhà chị ý, vợ chồng nó còn thích sĩ diện nên chưa chịu sang. Ở nhà chúng nó đi BMW còn vênh mặt được, sang đây thì vênh với ai. Chúng nó ở lại vì sĩ diện thế thôi,  mai kia mấy đứa cháu nó lớn đi học chắc cũng phải sang đây thôi.


Không phải ai rời xa quê hương cũng là mang ước mộng làm giàu, đổi đời. Nước Mỹ có những người Việt Nam đến để tìm sự bình yên, con số đó không phải là nhỏ trong những người Việt ra đi.

Đất nước không có chiến tranh, không có xung đột chính trị...người dân ra đi để tìm sự yên bình.  Thật chớ trêu.

 Ở Hung, một nước nhỏ ở Châu Âu mà nền kinh tế cũng thuộc loại nhỏ như vậy. Mức thu nhập của người Việt ở đây chỉ bằng già nửa thu nhập của người Việt tại Đức, bằng một nửa ở Na Uy, Đan Mạch. Tôi gặp cậu em đang tất bất mở thêm một gian hàng. Rất ngạc nhiên vì vợ chồng cậu đã có một gian hàng lớn nay lại mở thêm một gian hàng trong khu siêu thị lớn kinh doanh mặt hàng khác. Tôi hỏi mở làm gì , cái cũ làm không đủ sao.

Cậu em lắc đầu cười, cái cũ làm còn chưa hết việc. Em mở để làm giấy tờ đón vợ chồng thằng em sang, cả hai đứa con nó. Cho mấy đứa cháu được đi học ở đây, sống ở đây cho lành anh ạ.

Cậu em mở gian hàng như thế, mất tầm 6 tỷ tiền Việt Nam. Số tiền cậu bỏ ra làm gian hàng là số tiền sạch mà cậu chắt chiu kiếm được ở đất Hung. Chẳng phải tiền mờ ám từ trong nước đổ ra. Với 6 tỷ VNĐ ấy nếu cậu gửi về Việt Nam cho vợ chồng đứa em bay, kinh doanh gì đó đơn giản như xây nhà cho thuê thì một tháng cũng kiếm thêm khoản tiền rất ổn, bù đắp thêm cho cuộc sống gia đình em trai mình, mà không bị ảnh hưởng bấp bênh đến vốn liếng như mở gian hàng này.

 Nhưng không, cậu không chọn cách gửi tiền về làm ăn trên quê hương. Cậu chọn cách đầu tư tại đây và đưa gia đình em trai mình sang. Dù như thế sẽ vất vả hơn. Nhưng như cậu nói, cái được lớn nhất là hai đứa con của em trai mình sẽ được học và ở đây, nước Hung này. Dù có nghèo hơn các nước khác trong Châu Âu, nhưng gấp chán vạn lần ở Việt Nam.

Ở Mỹ và Hung tôi gặp bố và mẹ những người bạn tôi,  tôi không ngờ ở lứa tuổi quá 80 như họ chẳng thiếu thốn gì ở quê hương. Giờ cũng theo con cái sang Mỹ , Âu để ở nốt phần đời còn lại.

Tôi quay về Berlin, gặp bà chị gần nhà ở Hà Nội đang làm nghề cắt tóc, móng tay bên này. Bà chị đang quay cuồng tiền để mở thêm một cửa hàng ở khu trung tâm. Vẫn ngạc nhiên như chứng kiến cậu em bên Hung, tôi hỏi chị làm cửa hàng kia hết việc đâu, thiếu người làm sao còn mở thêm. Bà chị cười thầm thì, chị mở để đón vợ chồng đứa em sang làm, ở Việt Nam bây giờ chán lắm em ạ. Cho chúng nó sang đây ở cho lành.

Đi, ra đi, ra đi là tiếng gọi thôi thúc trong lòng bao nhiêu người Việt Nam. Đi khỏi đất nước mình.

Mùa hè năm 2014, Tí Hớn nghỉ hè sang thăm bố. Khi hai bố con tôi đang đi trên hè đường ở một con phố vắng. Tí Hớn hỏi.

- Bố có định ở đây không.?

Tôi không biết trả lời sao, tôi hỏi sao con hỏi vậy. Tí Hớn nói.

- Nếu bố ở đây, con cũng được ở đây, con sẽ có một cái xe đạp và đi ở phố này. Ở đây thanh bình, sáng ra chim hót, đi xe đạp ở đường phố này không sợ như ở Việt Nam.

Cuối năm đó Tí Hớn trở lại nước Đức, cậu sang ở với tôi theo diện ăn theo học bổng của bố. Tấm visa của tôi là điều khó hiểu ngay với cả những người ở sở ngoại kiều và cảnh sát Đức, hải quan Đức. Mỗi tấm visa ở đây đều có ký hiệu riêng để người kiểm tra biết được người đó ở nước Đức theo dạng gì. Ở sở ngoại kiều có nhiều bộ phận họ tiếp nhận hồ sơ gia hạn cho người ở Đức, 4 lần tôi gia hạn visa, lần nào cũng xảy ra cãi nhau giữa những người ở sở ngoại kiều với nhau, chỉ quanh mỗi việc ai là bộ phận chịu trách nhiệm cấp visa cho tôi. Bộ phận phụ trách sinh viên, di dân, việc làm....cứ đùn đẩy nhau nhưng rồi cũng có một bộ phận cấp với lời càu nhàu là lẽ ra ở chỗ kia chứ không phải họ làm việc này.

 Đã sang năm thứ tư tôi ở nước Đức này, visa lại đến năm sau, tức năm 2017.


Tí Hớn nhanh chóng đã trở lại tốp đầu trong những học sinh giỏi, cậu sang đây học chậm một năm, chả biết một tẹo tiếng Đức nào. Giờ thì cậu liên tục được nhà trường khuyên phải lên lớp 6 học. Danh tiếng học giỏi của cậu không chỉ trong lớp, mà còn đến các lớp bên cạnh. Mặc dù cậu chỉ thấy cậu chơi là nhiều. Năm học vừa rồi tất cả các môn cậu đều được điểm xuất sắc, duy môn nhạc cậu được điểm 2 ( điểm 1 ở Đức là cao nhất).

 Thật oái ăm, ở Việt Nam, môn nhạc là môn cô giáo khen ngợi cậu là năng khiếu nhất và cậu đi học thêm về nhạc. 7 tuổi cậu có thể ngồi piano chơi những bản thông thường như Thư Gửi Elly, Jingle Bells...và trong lớp nhạc ở Việt Nam cậu học có một nửa chừng đã hiểu bài.

 Sang đến đây cậu bị một vố nhớ đời, cái mà cậu tưởng giỏi nhất lại là cái khiến cậu đau nhất. Ở Việt Nam người ta dạy cho cậu nốt nhạc trong bài như kiểu thuộc lòng, thuộc phím đàn, và khi thuộc thì cậu cứ thế mà táng bàn phím thành bản nhạc và chỉ cần có trí nhớ là cậu thành giỏi giang. Còn ở đây bị cấm sờ vào đàn, học nhạc ở Đức là cậu tự cầm cốc, thìa hay cái thước kẻ gõ thành nhịp nào đó mà cậu thích, thành giai điệu, thành những âm thanh....vì quá xa lạ với cách học này, cậu rất bực bội và chỉ được điểm 2. Nhưng cậu chống chế lẽ ra cậu được điểm 1, tại vì có những giai điệu phải ba bạn cùng nhau thực hiện, bạn J không chịu làm nên cả nhóm bị điểm chia ra như vậy. Thật phức tạp, ở Đức dạy nhạc đã khác rồi, lại còn bắt cả tốp làm chung và chịu trách nhiệm với nhau. Cậu và cậu bạn còn lại chỉ còn cách chơi thân với J hơn ngoài thời gian học, để có gắn kết với nhau. Có lẽ vì thế cậu được điểm cao trong cái môn đại loại như là có trách nhiệm với mọi người.

 Hoá ra lằng nhằng cái này lại ra cái kia, bố cậu chỉ nghe một bác giải thích cái điểm cao môn trách nhiệm với mọi người, tinh thần trong cái chung là môn rất quan trọng ở Đức. Cũng chả biết môn đó là thế nào, ở Việt Nam bố cậu học chỉ có hạnh kiểm cá nhân tốt,  khá, trung bình, kém...mà bố cậu thì chưa bao giờ được mức khá cả.

 Ở Việt Nam bố mẹ cậu luôn phải ngóng tình hình ở trường, thái độ cô giáo, nhà trường có chính sách hoặc chủ trương gì. Thật mệt là ở Việt Nam giáo viên và nhà trường liên tục có thông báo đề nghị này nọ, nếu chậm trễ thực thi. đứa con của mình sẽ đi học về trong nước mắt vì bị giáo viên bêu ra giữa lớp do bố mẹ chưa đáp ứng thông báo này, thông báo kia của nhà trường.

 Ở đây thì không, hầu như bố cậu chả biết cậu đến trường làm gì, học gì, nhà trường ra thông báo gì. Sáng cậu dậy tự lấy đồ ăn sáng, lấy đồ ăn trưa và rót nước cho vào cặp, đi đến chiều về. Không thấy thông báo nhà trường đóng tiền này, nộp tiền kia bao giờ cả.

 Tí Hớn ở Việt Nam đi học, xếp hạng học giỏi thứ 6 hay thứ bảy trong lớp. Trước cậu là con của giáo viên lớp A, con của ban phụ huynh, con của cán bộ trên sở....cậu xếp xa tít tắp như vậy. Nhưng lúc nhà trường cử di học thi học sinh giỏi ở quận thì ở lớp mỗi mình cậu được đi. Lúc đó cậu về nhoẻn miệng cười rất ý nhị nói với bố.

- Buồn cười bố nhỉ, các bạn ở lớp xếp hạng giỏi hơn con, toàn được cô giáo khen, mà con lại được đi thi chứ không phải các bạn.

 Ở Đức không có con ai sẽ được ưu tiên cả, chỉ có  học sinh nào học giỏi và hoà đồng, thân ái và có trách nhiệm với các bạn khác là được quý mến và khen ngợi. Bạn nào học không giỏi, khó tính với bạn bè thì những bạn được khen kia phải chơi thân và động viên bạn mình học giỏi và quan tâm đến mọi người.

 Tuần trước Tí Hớn đi học về, cậu cất cặp và nói rất khoát.

- Hôm nay con ra quán ăn với các bạn, các bạn chờ con ngoài quán rồi.

Sự quả quyết như việc nó phải thế của cậu khiến không ai dám hỏi. Cậu lấy tiền của cậu ra 10 euro và đi.

 Đến tối cậu về, bố mới hỏi vì sao. Cậu kể.

- Hôm nay ở lớp con bầu cử cho trẻ em, thấy giáo giới thiệu các đảng ở Đức, lời hứa của mỗi đảng và mình thích đảng nào bầu đảng đó. Có một đảng họ bảo họ lấy thuế cao, nhưng tiền thì sẽ dành cho những người có thu nhập thấp hay thất nghiệp. Con bầu cho đảng đó.  Sau bầu cử ở lớp thầy giáo nói các bạn nên gặp nhau và nói lý do vì sao mình bầu cho đảng nào, thuyết phục các bạn khác nghe theo. Nên chúng con ra quán ăn để bàn tiếp chuyện này.

Cậu ngừng lại một lát rồi hỏi.

- Ở Việt Nam mình có một đảng thôi bố nhỉ ? Một đảng thì bầu cái gì cơ chứ.

Bố hỏi.

- Con có muốn về Việt Nam không.?

Cậu lắc đầu dứt khoát.

- Không, bố về thì về, con ở đây học thích hơn.

 Nếu Tí Hớn học ở đây đến hết trung học , tiếng Đức của cậu như người bản xứ đã đành, tiếng Anh của cậu cũng tốt gần như vậy. Nếu cậu duy trì mức học tập khá và giỏi không cần quá xuất sắc...thì kết thúc đại học cậu tự nộp hồ sơ xin việc dễ dàng ở công ty nào đó. Bố mẹ không phải lo lắng, không phải chạy chọt. Người Đức đang dạy cậu tự xử lý số phận của mình ngay từ bây giờ, lúc cậu còn đang học lớp 5.

 Các bậc cha mẹ ở Việt Nam lo cho con mình học hàng ngày, lo cho con mình công việc đến tận lúc con trưởng thành. Thế nhưng một ngày nào đó con cai của mình sa ngã, cờ bạc nghiện ngập... họ ngậm ngùi than

- xã hội làm nó thế.

Nhiều người lên án họ là đổ trách nhiệm cho xã hội, là do chính họ không dạy bảo được con.

Nghĩ cho cùng cũng oan cho họ, chả bố mẹ nào dạy con làm điều xấu cả. Nhưng đứa con của họ đâu phải chỉ đóng khung trong giáo dục của bố mẹ. Chúng còn tiếp thu ở nhà trường, bạn bè, xã hội nữa. Sức giáo dục của bố mẹ Việt Nam quá nhỏ bé và mong manh trước những cơn thác lũ đủ màu sắc lối sống của xã hội, cuộc đời , nhà trường. bạn bè...và cả văn hoá trên truyền thông nữa.

 Hầu hết những thanh niên Đức khi học xong đều bươn chải đi tìm công việc cho mình, không nhờ cậy đến bố mẹ, đại đa số chúng có lối sống lành mạnh, tiết kiệm, không sĩ diện, thực tế và không ỷ lại người khác. Đó chẳng phải là bố mẹ dạy chúng, phần lớn là

- xã hội làm nó thế.

Là một người bố, trên cương vị ấy tôi xin gửi lời khuyên đến các bậc bố mẹ khác. Nếu lo được cho mình rời khỏi Việt Nam hãy cố gắng lên làm. Hãy để cho chúng được sống và học một cuộc sống tốt đẹp. Sẽ có nhiều người bảo tôi tại sao không có ý xây dựng quê hương, không hướng con mình đến việc xây dựng quê hương, yêu đất nước, dân tộc  được như mọi nơi trên thế giới .mà lại xúi bỏ đi như thế. Ai cũng nghĩ như thế thì ai là người xây dựng quê hương, đất nước, đấu tranh với những cái sai trái của xã hội.

A ha, câu hỏi rất đạo đức... thật là khó trả lời.