Thứ Bảy, ngày 10 tháng 12 năm 2016

Nguyễn Phú Trọng ăn nói tào lao.

Thúc đẩy công cuộc chấn chỉnh đảng, chống tiêu cực tức Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng tạo dược vị thế cho mình. Ông đang tỏ ra mình là một người tổng bí thư có đường lối rõ ràng, sắc nét chứ không mờ nhạt như tổng bí thư Nông Đức Manj trước kia. Cuối nhiệm kỳ thứ nhất và sang đầu nhiệm kỳ thứ hai,  Nguyễn Phú Trọng luôn đẩy mục tiêu chấn chỉnh đảng làm trọng tâm chủ trương chính trị của mình.

 Công bằng mà nói, ông Trọng có những động thái mạnh chống tiêu cực, tấn công lợi ích nhóm gây thiệt hại cho dất nước. Điều đáng tiếc duy nhất là không phải ông chống tất cả những quan chức lợi ích nhóm, gây thiệt hại cho đất nước. Mà ông chỉ lựa chọn những quan chức, nhóm nào không thuộc phe ông, hoặc trước kia có gì làm ông không vừa ý để làm mục tiêu.

 Chính vì sự lựa chọn mục tiêu và chỉ cho mình có quyền lựa chọn mục tiêu, cuộc chiến chống tham nhũng, tiêu cực của ông Trọng bị sa lầy và thành trò cười trong con mắt thiên hạ.

Phát biêủ tại hội nghị trực tuyến cán bộ toàn quốc để phổ biến nghị quyết trung ương 4 khoá 12 , Nguyễn Phú Trọng đặt trọng tâm vào những điểm sau.

''tăng cường xây dựng, chỉnh đốn Đảng; ngăn chặn, đẩy lùi sự suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống, những biểu hiện “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” trong nội bộ ''

http://vietnamnet.vn/vn/thoi-su/chinh-tri/khong-cho-phep-ai-loi-dung-dau-tranh-chong-tieu-cuc-de-chong-pha-dang-345457.html

Trong những câu từ mà Nguyễn Phú Trọng nói trên, có thể thấy trọng tâm không còn là chống tham nhũng, lợi ích nhóm. Đây là một thay đổi khá quan trọng trong quan điểm của Nguyễn Phú Trọng so với trước kia. Bởi công cuộc chống tham nhũng, tiêu cực của Trọng đã xảy ra một tình huống đặc biệt. Đó là trường hợp Trịnh Xuân Thanh bỏ trốn ra nước ngoài, từ đảng và có thái độ chính trị chống đối lại đường lối của đảng,  cũng như  chủ trương của Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng.

 Ông Trọng đang lâm vào cảnh  bịt mảnh vỡ này dẫn đến cái mảnh vỡ khác, từ chuyện chống tham nhũng sẽ dẫn đến các đối tượng mục tiêu thay đổi tư tưởng chính trị, tự diễn biến và chuyển hoá trong nội bộ.Ông Trọng sẽ bế tắc hoànt toàn khi đưa mục tiêu như vậy.  Chưa có quan chức cao cấp nào từ trước đến nay bỗng dưng  tự diễn biến, tự chuyển hoá cả. Trừ khi họ về hưu hoặc bị cách chức, kỷ luật may ra họ mới có những phát ngôn , hành động có thể quy kết vào các tội đó.

Với mục tiêu nói trên, chắc chắn sẽ không có đối tượng quan chức nào bị ông Trọng đưa ra xử lý. Một chủ trương xử lý mà không có đối tượng nào bị đưa ra làm gương, làm chứng. Chủ trương ấy chỉ là hoả mù, nói cho có việc. Ví dụ nói chống tham nhũng phải bắt được kẻ tham nhũng, nói chống chuyển hoá nội bộ , tự diễn biến phải bắt kẻ tự chuyển hoá đưa ra cho dân chúng xem.

 Nếu không chỉ rõ tên tuổi kẻ nào tự diễn biến, chuyển hoá nội bộ để xử lý, rõ ràng Nguyễn Phú Trọng chỉ làm trò khuấy động nội bộ , qua đó nhằm mục đích giữ được vị trí mình đang có mà thôi. Một mục đích hoànt toàn mang động cơ lợi ích cá nhân của ông Trọng.

 Một chuyện tào lao nữa là khi gặp cử tri Đông Anh, Hà Nội, nơi vốn là quê hương của ông Trọng và cũng là của Trịnh Xuân Thanh. Ông Trọng bày tỏ sự cay cú, hằn học với Trịnh Xuân Thanh một cách trẻ con, không ý thức được thực tiễn là ra sao. Ông Trọng nói với cử tri Đông Anh rằng.

- Đã ra truy nã quốc tế với Trịnh Xuân Thanh và đang phối hợp với các nước bắt bằng được.

http://vnexpress.net/tin-tuc/phap-luat/tong-bi-thu-bat-bang-duoc-trinh-xuan-thanh-3509341.html

 Là một tổng bí thư của một đảng lãnh đạo đất nước, ông Nguyễn Phú Trọng dường như không hiểu về thực tế pháp luật của các nước, hay ông hiểu nhưng ông lờ đi. Phát biểu mị dân cho mình đỡ nhục vì không làm gì được Trịnh Xuân Thanh. Hay ông coi cử tri Đông Anh chỉ là bầy cừu, nói sao thì họ tin vậy.

 Tất cả những luật sư hàng đầu ở các nước mà Trịnh Xuân Thanh có thể đến như Mỹ, Canada, Anh, Đức...đều có thể cho ông Trọng biết rằng, ở quốc gia mà họ đang ở. Luật pháp không cho dẫn độ  về Việt Nam một người có tội danh làm sai quy định gây thất thoát tài sản nhà nước như Trịnh Xuân Thanh.

Không có chuyện cảnh sát nước đó đang hợp tác với Việt Nam để truy tìm Trịnh Xuân Thanh. Đó là điều chắc chắn , bởi những tin tức, hình ảnh của Trịnh Xuân Thanh đang ở đâu đều được đưa ra từ bloger Người Buôn Gió. Nếu cảnh sát Đức, Mỹ, Bỉ, Ba Lan, Anh hợp tác với cảnh sát Việt Nam để điều tra bắt giữ Trịnh Xuân Thanh. Có lẽ theo trình tự đầu mối, họ đã triệu tập bloger Người Buôn Gió để thẩm vấn vì liên quan đến tội phạm truy nã đỏ. Làm sao mà nước Đức truy lùng một kẻ truy nã mức độ đỏ, mức độ đặc biệt mà vẫn khơi khơi để tin tức của kẻ đó xuất hiện nhơn nhơn trên trang của một cá nhân có tên tuổi, địa chỉ rõ ràng đang sống ở nước Đức.?

 Như thế ông Trọng đang tào lao vì không biết gì, nhưng cố tình lừa bịp dân chúng Đông Anh vì ông nghĩ họ quá ngu.  Càng ngày ông càng trở nên loanh quanh trong công cuộc chấn chỉnh đảng mà ông phát động, ông phát động chống tham nhũng tiêu cực để rồi ông xoay  sang chống tự diễn biến, sắp tới không biến từ tự diễn biến này, ông sẽ chống cái gì nữa.

 Nếu ông muốn có một lối thoát mang lại uy tín cho mình, ông không nên loay hoay với những kẻ đã cao chạy xa bay như Vũ Đình Duy, Trịnh Xuân Thanh, Lê Chung Dũng. Vì như vậy, ông như con bạc đã thua nhiều, giờ đi gạn những con bạc cò con đỡ gỡ gạc, đôi co với chúng. Rút cục chỉ mang lại hình ảnh một vị tổng bí thư già nua, bac nhược và lèm nhèm trong mắt thiên hạ.

 Ông Trọng cần phải làm một cú lớn, một đối tượng lớn để lấy lại uy tín và thanh thế cho mình. Phải bắt và đưa ra xử lý một đối tượng cỡ uỷ viên trung ương đảng như Vũ Huy Hoàng, hoặc uỷ viên Bộ Chính Trị như Đinh La Thăng, những đối tượng mà báo chí trong nước đã có nhiều bài viết đề cập đến những liên quan và sai phạm của họ trong các vụ án ở Dầu Khí và Bộ Công Thương. Bắt giam và khởi tố những người đó, bảo đảm dân chúng sẽ hân hoan và tin tưởng vào sức  mạnh và chân lý của công cuộc xây dưng đảng mà ông đang lớn tiếng. Chứ chỉ cỡ như Vũ Đức Thuận bị bắt giam, rồi ông lấy đó ra làm tự đắc. Chỉ tổ mang lại tiếng cười nhạt, khinh miệt trò đánh chuột sợ vỡ bình của ông.

 Chỉ có những cú lớn như thế, mới chứng tỏ ông Nguyễn Phú Trọng không phải là người ăn nói tào lao, bịp bợp dân chúng. Ông là người có uy tín và được trung ương đảng nể phục, họ tán thành với chủ trương, quyết định của ông.

 Còn không được như thế, ông Trọng chỉ là kẻ bất lực, ngay cả nôị bộ trong đảng họ cũng khinh nhờn ông. Vì khinh nhờn ông nên mới có chuyện nhiều đối tượng bị ông nhòm đến dễ dàng xuất cảnh đi nước ngoài chữa bệnh không về. Việc ông chỉ bắt được mấy con tép như Vũ Đức Thuận, chỉ là cách mà trung ương chiều lòng ông. Như người ta hay chiều bọn trẻ con hay những người già lẩm cẩm, trái tính, trái nết. Đó rõ ràng không phải là thành công , xin ông đừng tự đắc ca ngợi như kiểu.

- Kỷ luật thế đã đau chưa.

 Một điều ông có thể làm ngay, đó là căn cứ những bài viết tố cáo Đinh La Thăng gây thiệt hại cho nhà nước của nhà báo Trương Huy San và nhiều tờ báo khác. Ông Trọng hãy chỉ đạo công an, làm rõ những chi tiết trong những bài viết này, nếu có căn cứ phải tiến hành điều tra, khởi tố ngay bí thư thành uỷ Đinh La Thăng. Thể hiện quyết tâm của ông trong công cuộc chấn chỉnh, xây dựng đảng.

Phát ngôn ở hội nghị trực tuyến phổ biến nghị quyết đảng cho cán bộ cả nước ngày 9/12/2016, ông Trọngnhấn mạnh không cho phép lợi dụng đấu tranh chống tiêu cực để chống đảng. Đã khiến nhiều người thất vọng, vì họ cho rằng ông đã chịu thua và có ý bao biện. Đã thế ông lại còn hàm ý đe doạ những nhà báo như Trương Huy San là lợi dụng chống tiêu cực để chống đảng. Ông đã phản bội lại niềm tin của nhà báo này đã đặt vào ông trong công cuộc chống tham nhũng, cũng như hàng bao nhiêu bạn đọc khác theo dõi những ngày qua.

 Không làm được rõ ràng như yêu cầu trên, ông tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng chỉ là kẻ ăn nói tào lao, già cả quẫn cùng. Một người như ông không nên tiếp tục giữ vị trí hiện nay bằng những trò loanh quanh như ăn vạ nữa. Ông nên bàn giao cho người khác là hơn.

Thứ Sáu, ngày 09 tháng 12 năm 2016

Hà Nội - đêm mai không lạnh.

3 năm 8 tháng xa Hà Nội, chưa bao giờ tôi tra xem thời tiết Hà Nội ra sao. Đêm nay ngồi tra dự báo thời tiết ở quê nhà, biết đêm mai Hà Nội không lạnh, nhiệt độ ban ngày là 27 độ C.

 Đêm mai Hà Nội không lạnh, không lạnh.

Nhưng 24 năm về trước, đúng ngày như đêm mai. Hà Nội rất lạnh, rất lạnh.

 Năm đó tôi vừa 20 tuổi, vừa mới ra quân được vài tháng. Bố tôi gọi đến bên giường ông, ông nói.

- Tính con không hợp với đất này, con về quê sống, rồi lấy vợ lập nghiệp ở quê sống cho yên bình con ạ.

Bố tôi ho sù sụ, ông ốm lắm. Tôi không dám trái lời, khăn gói về quê ngay.

Sáng sớm ở quê lúc trời còn chưa sáng chỉ lác đác mấy tiếng gà, tôi và chú tôi kéo con lợn trong chuồng ra. Cô tôi đã đun sẵn nồi nước sôi. Tôi giữ cho chú tôi chọc tiết, việc chỉ có thế thôi. Đến trưa thì tôi và chú tôi đi khắp các làng ở quanh vùng mua lợn. Trên chiếc xe Ba Bét Ta, tôi ngồi sau, chú tôi cầm lái long nhong từ làng này sang làng khác, chúng tôi thay nhau gào.

- Ai có lợn bán không.?

Hô thế cho vui thôi , chứ nhà ai có lợn đến tầm bán, chú tôi đều nắm rõ cả. Mua lợn xong, chú tôi buộc con lợn đằng sau, còn tôi ngồi chồm hỗm ở cái khung giữa xe. Có khi mỏi quá, tôi ngồi đằng sau trên bụng con lợn.

 Đến chiều chở lợn về nhà, tôi nấu nồi cám cho chúng ăn. Ông bà tôi nói dù mai giết chúng, chiều muộn đến bữa của chúng vẫn phải cho chúng ăn con ạ. Mỗi lần chui trong gian bếp mái gianh,  nấu cám bằng củi, trời lạnh buốt. Cảm giác nấu bữa ăn cuối cùng cho những con lợn. Ngày mai giết chúng, mổ dạ dày còn thấy những cọng rau, hạt cám còn chưa tiêu hết. Cảm giác ấy khó thể nào mà tả nổi, nhất là đối với một thanh niên phố cổ Hà Nội mới 20 tuổi, từng ham mê đọc sách.

 Tôi hiểu bố tôi đuổi tôi về quê, vì ông sợ tôi tham gia vào những băng nhóm giang hồ hồi ấy quanh nhà. Vào những năm đầu thập kỷ 90 của thế kỷ trước, bạn nào lớn tuổi ở quanh khu vực nhà tôi hiểu sự hỗn loạn của các băng nhóm ở đó thế nào. Tôi nghĩ bố tôi có lý. Tôi sẽ ở quê, lấy vợ, kiếm một căn nhà ở quê ( bố tôi đang tìm mua ) và làm nghề mổ lợn hoặc cuốn thuốc lá gì đó.

 Quê bà ngoại tôi ở làng Đình Bảng thôn Trung Hoà, ông em bà nội tôi tên là ông Tài, nhà ở góc cái ao trước sân đình. Trước lối đi vào là rặng tre ven ao, có cái cầu gạch hàng sáng tôi rửa dạ dày và lòng lợn ở cái ao đó.

 Đêm đó trời rất lạnh, tôi ngủ một mình trên căn gác, gió lùa qua cái cửa sổ gỗ khe hở toang toác. Tôi nằm cuộn tròn trong cái chăn bông cũ xẹp lép , mặc cả quần dài, đi tất, áo len mà không hết lạnh.  Bỗng có tiếng xe máy và tiếng người dưới sân, rồi chú tôi gọi tên tôi. Tôi ra đến ban công nhìn xuống thấy anh rể mình. Cô tôi nói xì xào - để nó xuống rồi hãy nói. Chú tôi bảo xuống đây chú nói cái này.

Tôi ôm lấy thành ban công ngồi sụp xuống, tôi hiểu điều gì trong những tiếng thì thầm kia.

- Bố mất rồi.

Anh rể tôi lên nâng tôi dậy và đưa xuống cầu thang. Tôi ra bờ ao chỗ rặng tre ngồi lặng thinh, gió lạnh như cắt da thịt, nước mắt tôi chảy nhưng tôi không khóc thành tiếng.

 Anh tôi chở tôi về Hà Nội, trời rất lạnh, sao mà đêm đó lạnh thế cơ chứ. Sau này người ta bảo đó là đêm mà Hà Nội rất lạnh trong nhiều năm trước đó trở lại. Những đêm lạnh như thế, những người sức yếu, già thường hay mất.

 Tôi về đến nhà, bố tôi nằm trong màn như đang ngủ. Tôi vén màn sờ vào má ông, da thịt ông lạnh và cứng như đá. Tôi oà khóc nức nở.

 Bố tôi là một người hiền lành, ông luôn nhường nhịn với xóm giềng, bố tôi rất sợ va chạm. Ông chỉ mong sao kiếm đủ ăn cho đàn con của mình, nuôi chúng khôn lớn, lo cho nghề nghiệp và lập gia đình. Ông luôn mong mỏi chúng tôi có cuộc sống bình yên, thà đủ sống còn hơn phải xông pha rồi đương đầu với giống tố cuộc đời. Bố tôi chỉ mong sao tôi và anh chị tôi có nghề nghiệp khiêm tốn trong xã hội này để đủ sống là được rồi, đặc biệt là tôi.

 Năm tôi 13 tuổi, tôi nuôi một bể cá chọi và một con gà chọi ô mã mái chân vàng, hai hàng vảy nuột mỏng tang, bàn móng mảnh và rộng, mào dâu, khoản xe điếu.  Tại sao tôi nuôi một bể cá chọi mà không nhốt riêng, vì tôi muốn chúng phải đánh nhau suốt cho tôi xem. Tôi xem mải mê quá, bố tôi mắng rất nặng lời.

- Tao đập chết cá cả gà của mày bây giờ.

Tôi lặng thinh một hồi, rồi tôi bê bể cá ra trước mặt con gà chọi. Tôi vớt từng con cá cho gà ăn, miệng âu yếm nói với con gà .

- ăn đi, ăn đi, cá ngon lắm.

Khi con gà ăn gần hết mười con cá chọi, nó trở nên khảnh ăn, chỉ lục cục gọi mái. Tôi lấy con dao và cái bát, dùng chân đạp con gà vào tường rồi cắt tiết.

Bố tôi nhìn tôi, ông sững sờ lặng người. Từ đó bố tôi không bao giờ mắng tôi nữa. Tôi cũng không nuôi gà chọi và cá chọi một thời gian rất dài. Đến khi một lần về quê Đình Bảng, tôi nhìn thấy một con gà xám mã mái, chân vàng. Bố tôi thấy tôi ngắm nó, bèn hỏi người bán. Bố tôi bỏ 150 đồng mua cho tôi con gà xám mã mái ấy, tôi nuôi chỉ ngắm không cho chọi, cho đến khi nó chết.

 Mai sẽ là ngày giỗ lần thứ 24 của bố tôi, tôi không có ở nhà, tôi đi cũng không có tấm ảnh nào của ông mang theo, chắc sẽ còn nhiều và nhiều năm nữa tôi không có ở mặt ở nhà ngày giỗ bố mình.

Nhiều lần tôi đã ân hận về hành động với bể cá chọi và con gà ô mã mái chân vàng. Đôi khi tôi ước nếu tôi quay lại năm 13 tuổi ấy, tôi sẽ không làm như thế. Nhưng rút cục thì tôi nghĩ, bố tôi nếu còn sống, ông sẽ bằng lòng với những gì tôi đang sống và đang làm ngày hôm nay.

 Hà Nội đêm mai không lạnh, bố à.

Thứ Năm, ngày 08 tháng 12 năm 2016

Quân khu 4 sẵn sàng đàn áp Công Giáo Vinh.



 Đây là bản đồ vệ tinh toà giám mục xã Đoài, rất dễ nhận thấy Toà Giám Mục này nằm sát một con sông. Ngày trước việc di chuyển giao thông cậy nhờ vào đường thuỷ rất nhiều, bởi đường bộ còn hạn chế. Nên người ta thường chọn những địa điểm gần sông để sinh hoạt.

 Nhưng tấm ảnh vệ tinh này đưa ra ở đây không phải để diễn giải về việc tại sao toà giám mục Xã Đoài nằm gần sông, đó là việc của ngày xa xưa. Còn bây giờ là việc của những ngày hôm nay.

 Sư đoàn 324 của quân khu 4 vừa có cuộc diễn tập mà tình huống đặt ra là các chiến sĩ vượt sông để tấn công mục tiêu trên địa bàn Nghệ An.

http://www.qdnd.vn/video/su-doan-324-quan-khu-4-dien-tap-hieu-qua-sat-thuc-te-chien-dau-34570

Khó có thể cho rằng mục tiêu là kẻ địch ngoại bang nào trên đất Nghệ An. Bởi nếu có phải diễn tập ngoài bờ biển để ngăn chặn hoặc diễn tập ở vùng biên giới giáp Lào.

Bài diễn tập của sư đoan 324 chỉ chuyên vào mục tác chiến tại địa bàn, đặc biệt là vượt sông.

Vậy mục tiêu sư đoàn 324 muốn nhắm đến là ai.?

 Sau khi xảy ra sự kiện thảm hoạ Formsa tại Hà Tĩnh, các giới chức của Công Giáo Giáo Phận Vinh đã lên tiếng quyết liệt đòi phải làm rõ . Nhiều cuộc biểu tình , tuần hành, khiếu kiện được các vị chức sắc linh mục hướng dẫn diễn ra ôn hoà, đúng pháp luật. Nhưng nhà cầm quyền Việt Nam  không những không giải quyết một cách thẳng thắn, trái lại kéo dài và thoái thác trả lời, tiếp nhận đơn kiện của giáo dân tại vùng bị ảnh hưởng do Formosa gây ra.

 Cách đây 1 tháng, quân uỷ trung ương mà người đứng đầu là chủ tịch Nguyễn Phú Trọng đã điều đồng chỉ huy trưởng quân sự Nghệ An, đại tá Hà Tân Tiến lên làm phó tư lệnh quân khu 4. Đại tá Hà Tân Tiến là người am hiểu địa bàn Nghệ An, đặc biệt là có kinh nghiệm nhiều năm đối với việc trấn áp tôn giáo trên địa bàn này.

 1 tháng sau , sư đoàn 324 thuộc quân khu 4 thâm nhập xuống dân vùng Công Giáo trên địa bàn Nghệ An với chiêu bài là giúp đỡ nhân dân.

http://www.qdnd.vn/video/su-doan-324-quan-khu-4-lam-cong-tac-dan-van-tai-vung-dong-bao-ton-giao-34552/p/1

Tiếp đến vài ngày sau khi thâm nhập địa bàn, sư đoàn 324 có cuộc tập trận vượt sông đánh mục tiêu. Trong quá khứ, sư đoàn 324 này từng đàn áp đẫm máu vụ giáo dân nổi dậy ở Quỳnh Lưu vào năm 1956.

https://vi.wikipedia.org/wiki/Sư_đoàn_324,_Quân_đội_Nhân_dân_Việt_Nam

'' Ngày sau khi thành lập, Sư đoàn 324 được cử công tác giữ vững trị an ở Thanh Hóa, điển hình là ổn định trận tự ở huyện Quỳnh Lưu, có 1 chiến sĩ hy sinh. Đây là vụ "bạo loạn" do Phan Quang Đông, lãnh đạo của mạng lưới điệp viên của Ngô Đình Diệm, chỉ đạo. Sau đó Sư đoàn 324 đóng quân tại Nghệ An. '''

Mới đây vào tháng 6 năm 2016, tại Quỳnh Lưu diễn ra cuộc biểu tình phản đối Formosa từ phía các giáo dân.

https://www.youtube.com/watch?v=Lo_eOSy0mJQ

Liên kết các sự kiện , sự việc trên cho thấy ý đồ dùng quân đội, đặc biệt là sư đoàn 324 để chủ động đe doạ trấn áp phong trào giáo dân phản đối Formosa là có cơ sở vững chắc.


Formosa Hà Tĩnh là một dạng ODA trá hình của Trung Cộng, tuy gắn nhãn Đài Loan nhưng có đến hơn 70% vốn Trung Quốc. Ông chủ của Formosa là tư nhân, cho nên việc bắt tay với ai có lợi cho tập đoàn mình chỉ tính đến lợi chứ không chịu ảnh hưởng về chính trị.

 Nếu là ODA như Nhật, người Nhật cho bay và họ thi công,  quản lý dự án. Họ phải chịu trách nhiệm với phần vốn họ cho Việt Nam vay. Bởi thế nên có tham nhũng, sai sót sẽ bị phơi bày thẳng thắn. Người Nhật đã từng xử tủ quan chức của họ liên quan đến công trình, dự án ODA ở tại Việt Nam.

 ODA trá hình của Trung Quốc lại khác, vẫn là người Trung Quốc thi công, quản lý dự án. Nhưng nếu có sai sót gì ở dự án, kể cả nghiêm trọng thì đồng tiền vốn Trung Quốc cho vay không hề bị liên đới. Trung Quốc cho nhà nước Việt Nam vay tiền trên phương diện nhà nước, nhưng ngầm đặt điều kiện phải để cho công nhân, nhà quản lý Trung Quốc thực hiện dự án. Không gắn kèm như ODA của Nhật, nên khi dự án do công nhân Trung Quốc gây nên thảm hoạ, đồng vốn của Trung Quốc không hề bị liên luỵ.

Nếu Formosa bị trục xuất, dự án của họ ở Hà Tĩnh sẽ thành phá sản. Các ngân hàng của nhà nước Việt Nam sẽ không có cách gì thu hồi được tiền vốn về để chính phủ trả cho Trung Cộng. Chính vì thế nhà cầm quyền Việt Nam phải bảo vệ bằng được Formosa bằng mọi giá, cho dù tập đoàn này gây nên một thảm hoạ môi trường chưa từng có từ trước đến nay.

 Trọng mọi giá để bảo vệ Formosa đó, cái giá dùng quân đội để đàn áp, tắm máu dân chúng cũng không ngần ngại. Bởi thế nhà cầm quyền trong những tháng vừa qua, đã ráo riết tăng cường mọi biện pháp quân sự để chuẩn bị cho cuộc đàn áp đẫm máu nếu như thấy cần thiết.

 Nghich lý ở đây là quân đội Việt Nam để đối phó với kẻ xâm lược, lại đi đối phó với dân của mình. Nghịch lý là Trung Cộng đang là kẻ xâm lược biển đảo, bắn giết ngư dân lại được quân đội Việt Nam bảo vệ đồng tiền , lợi ích của chúng tại Việt Nam. Nghich lý những người dân Việt Nam yêu quê hương, đất nước muốn bảo vệ quyền sống còn cho dân tộc và thế sau như những giáo dân Nghệ An lại bị nhà cầm quyền cho quân đội lăm le đàn áp.

 Điều đau xót hơn, là để chuẩn bị tâm lý cho quân đội đàn áp nhân dân. Nhà cầm quyền đã dùng mọi thủ đoạn tô vẽ giáo dân là những kẻ thù dân tộc, là những thế lực phá hoại đất nước. Hành động chỉ vì mục đích nhất thời của nhà cầm quyền, sẽ để lại vết thương nhức nhối trong quan hệ quân và dân Việt Nam.

 Trước âm mưu thâm độc mang đầy tính sắt máu này, rất mong những người giáo dân Vinh tỉnh táo cảnh giác, đề phòng. Cần sử dụng những biện pháp tình cảm thực tế, phổ biến cho những ngừoi lính sư đoàn 324 hiểu rõ hơn vấn đề, không để họ bị nhà cầm quyền nhồi sọ, xuyên tạc sự thật.

 Việc cần làm ngay là các giáo dân nên có phái đoàn mang những sản vật quê hương, đến gia đình các tướng lĩnh của quân khu 4 để thăm hỏi, bày tỏ sự thiện cảm, cám ơn sự giúp đỡ của quân đội vừa qua đã quét nhà, dọn vườn giúp một số gia đình giáo dân tại Nghệ An.

 Đặc biệt nên quan tâm bày tỏ tình cảm với các gia đình như đại tá Hà Tân Tiến phó tư lệnh quân khu 4 mới được bổ nhiệm. Đại tá Lê Tất Thắng sư đoàn trưởng 324, đại tá Trịnh Văn Hùng chính uỷ sư đoàn 324 và tham mưu trưởng sư đoàn Lê Hồng Nhân.

 Những sĩ quan chỉ huy sư đoàn 324 đã ngày đêm lo lắng cho bình yên của người công giáo Vinh, chuyện đền ơn, đáp nghĩa với người thân của họ là điều phải đạo nghĩa nên làm. Việc làm ấy cũng đúng với tinh thần của lời Kinh Hoà Bình.

Thứ Tư, ngày 07 tháng 12 năm 2016

Trọng sẽ không lùi bước?

Nếu như phải chuyển giao quyền lực cho người khác, về hưu tại thời điểm này. Đó sẽ là thất bại nhục nhã của Nguyễn Phú Trong. Bởi những kế hoạch chấn chỉnh và xây dựng đảng của Trọng đang là trò cười trong mắt nhân dân.

 Ở vụ luận chuyển Trịnh Xuân Thanh mức án nặng nhất là cảnh cáo lại thuộc về ông Bảy Chắc, bí thư Hậu Giang đã về hưu. Những người còn lại đa phần chỉ là cấp phó và nhận mức kỷ luật là khiển trách.

Ông Bảy Chắc chính là người nói thẳng vào mặt Trọng trước thềm đại hội 12. Lúc đó Trọng tâm trạng sợ hãi, lo lắng mình không được tái nhiệm. Chân đi không vững, phải có hai cận vệ dìu đi họp trung ương. Ông Bảy Chắc thấy thế nói giữa trung ương.

- Anh Trọng già đi không nổi, phải có người dìu thế kia, thì về đi làm nữa làm cái gì.

Với kẻ thâm thù như Bảy Chắc, kẻ nhục mạ mình giữa bao nhiêu con mắt. Ông Trọng chỉ làm được tới mức cảnh cáo khi người ta đã về hưu. Một đòn đánh chỉ như quạt giấy phẩy qua mặt đối thủ.

Thiên hạ được dịp cười ngao ngán khi ông Trọng đề cập về việc kỷ luật Vũ Huy Hoàng. Ông Hoàng bị ông Trọng cách chức ban cán sự đảng Bộ Công Thương,  về việc này ông Trọng khoe với cử tri ở quê hương Đông Anh của mình như sau.

- Bị kỷ luật thế đã đau chưa.?

Câu phát biểu này của ông Trọng, khiến người ta thấy câu chuyện to tát liên quan đến cả đất nước chỉ trở thành trò chơi của hai thằng trẻ con mười tuổi với nhau. Không khác gì trẻ con lè lưỡi lêu lêu nhau khi làm gì được đối thủ. Câu trả lời đấy thoả mãn sự thù hận cá nhân của ông Trọng hơn là vì đất nước.  Ông Trọng còn khoe, việc thế này chưa từng xảy ra đấy.

Ông nói thế khoả lấp thất bại của mình, ông sợ người ta hỏi rằng đã cách chức bí thư ban cán sự bộ côn thương trước kia của Vũ Huy Hoàng. Sao không cắt nốt chức uỷ viên trung ương, đại biểu quốc hội cũ mà ông Hoàng từng có.?

 Tuy nhục nhã, nhưng đằng sau câu nói ngô nghê, trẻ con đáng cười nhạo ấy của ông Trọng, còn là một động cơ cá nhân rất lớn của ông, nó toát lên sự cay cú sâu thẳm trong con người ông. Nếu mang trong lòng sự cay cú đến thế, ông Trọng sẽ không chịu dừng bước. Nhất là dừng bước nhục nhã ở thời điểm uy tín ông thấp như thế này.

 Dường như ông Trọng muốn những người tiếp nối ông phải làm gì đó giúp ông bảo vệ danh dự của ông, như thế ông mới bằng lòng rút lui. Mà việc bảo vệ uy tin, danh dự ấy là gì.? Là phải thực hiện những mong muốn triệt hạ những kẻ khác mà ông ghét.

 Nếu những người này thực hiện mong muốn đó, thứ nhất họ có dám chắc mong muốn đó có diểm dừng ở đoạn nào đó hay không . Biết đâu ông Trọng muốn thanh toán cả họ nữa thì sao.? Hoặc giúp ông thoả mãn, làm ông mạnh hơn có ngôi vị độc tôn. Ở ngôi vị đó ông lại không muốn về nữa.

 Và dù ông Trọng thoả mãn kiêu ngạo cá nhân, về hưu trong ánh hào quang. Thì còn hậu quả để lại cho người đi sau là những thù oán chất chồng. Những người giúp ông Trọng sẽ phải đương đầu với bao nhiêu thù oán họ đã gây ra khi giúp ông Trọng. Như thế khi họ thay thế ông Trọng cũng không sung sướng gì, thay thế bằng việc chuốc lấy thù oán thì lo lắng không biết đâu mà đỡ.

 Bởi thế nên chúng ta thấy Trần Đại Quang, Nguyễn Xuân Phúc, Nguyễn Thị Kim Ngân, Tô Lâm đều có sự lừng chừng, không quyết liệt hỗ trợ cho ông Trọng trong cuộc chơi mà ông Trọng phát động. Dẫn tới việc trốn thoát của Trịnh Xuân Thanh, Vũ Đình Duy và việc không thể nào kỷ luật một cách xứng đáng tầm cuộc chơi lớn như vậy với Vũ Huy Hoàng.

 Ông Trọng khó có thể mà bỏ cuộc trong lúc này, lúc mà những gì ông muốn làm đem lại vinh quang cho ông, lại trở thành những nhục nhã, trò cười trong dư luận. Ông phải tìm một cách khác để hiệu quả hơn. Đó là mua chuộc và gây chia rẽ.

Mua chuộc bằng hứa hẹn chức tước, chia rẽ bằng những quyền lợi, đe doạ ngăn đường tiến ...phải dùng tất cả những điều đó để khiến đám cấp dưới quyết liệt theo ông hơn, nếu muốn có phần.

 Mục tiêu bây giờ của ông Trọng là phải hất bằng được Đinh La Thăng rời khỏi thành phố HCM, ngồi chơi xơi nước ở một cái ban hữu danh vô thực nào đó ở trung ương. Đây là ván bài trọng tâm của ông Trọng để gỡ lại mọi thứ đã mất.

 Bí thư thành uỷ HCM Đinh La Thăng đang ra sức chống đỡ lại ý đồ này bằng việc ve vãn quân đội. Đằng kia Nguyễn Phú Trọng cũng đang mua chuộc Tô Lâm ở bộ công an tiếp tục củng cố hồ sơ để luận tội Đinh La Thăng.

 Tô Lâm muốn giúp ông Trọng lại vướng người đàn anh cấp trên là Trần Đại Quang. Biết được rắc rối này. trong cuộc gặp cử tri ở Đông Anh. Nguyễn Phú Trọng đã bóng gió đe doạ Trần Đại Quang rằng tại trung ương tới đây, Trọng sẽ đem chuyện gian lận tuổi tác để chạy chức quyền ra mổ xẻ.

 Nếu việc đe doạ này có hiệu quả, chắc chắn Tô Lâm sẽ rảnh rang giúp Trọng tiễn đưa Đinh La Thăng khỏi Sài Thành. Nhưng phần thưởng mà Trọng sẽ ban cho Tô Lâm là gì.? Phần thưởng nào khiến Tô Lâm có thể hăng hái tiễn đưa người anh em từng nhiều lần rượu chè, hú hí mật thiết như Đinh La Thăng.?

 Để không phải lùi bước nhục nhã, Nguyễn Phú Trọng cần phải có phần thưởng hậu hĩnh, đảm bảo Tô Lâm giúp ông ta hạ được Thăng. Phần thưởng đó cũng chính là quyết tâm không lùi bước của tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng trong công cuộc chấn chỉnh đảng.

Bộ trưởng công an, thượng tướng Tô Lâm dường như đang thấy mình mờ nhạt tại bộ công an. Có lẽ ông ta cũng muốn rời cái nơi mà mình không có ảnh hưởng này để đến một nơi mới nhiều bổng lộc dưỡng già hơn. Khả năng Tô Lâm đồng ý với Trọng về một phần thường như vậy có thể xảy ra.


 Rút cục dù có thể Trọng toàn ý nguyện, thế nhưng việc chấn chỉnh đảng, kỷ luật , thuyên chuyển cán bộ. Bằng cách mua chuộc , đe doạ, chia rẽ bắt người kia sẽ chẳng khác gì bảo thằng ăn trộm hùa sức đi bắt thằng ăn cắp. Nhưng ít ra, làm thế hiệu quả, cũng giữ được uy tín cá nhân của ông Trọng.

 Mà ông Trọng thì cần uy tín cá nhân của mình hơn cả. Vì thế ông sẽ không ngại gì dùng bất cứ thủ đoạn nào để triển khai.

Thứ Hai, ngày 05 tháng 12 năm 2016

Anh Thăng thoát nạn.

Hai tháng trước, người ta nghĩ Đinh La Thăng khó mà trụ được.

Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng đích thân chỉ đạo ban kiểm tra trung ương, Ban bí thư, bộ công an điều tra xem xét những tập đoàn làm ăn lỗ vốn dưới thời Thăng quản lý. Hàng loạt cấp dưới của Thăng như Vũ Huy Hoàng, Trịnh Xuân Thanh, Vũ Đình Duy, Vũ Đức Thuận...lọt vào tầm điều tra của chiến dịch mà Trọng phát động.

Báo chí được kích thích đưa ra những bài viết như bản cáo trạng kết tội. mặc dù chưa có kết quả điều tra, chưa có khởi tố vụ án. Nhưng báo chí dường như bật đèn xanh để hướng dư luận mặc định những thua lỗ kia là do tham nhũng, việc trừng trị Đinh La Thăng sẽ chỉ trong nay mai.

Nhà báo Huy Đức, một người đang sống ở Việt Nam công nhiên đưa ra bài viết có những con số, sự kiện để kết luật rằng Đinh La Thăng là kẻ phải chịu tội lớn nhất trong chiến dịch trên. Đây là một sự việc khiến nhiều người ngạc nhiên, bởi một người viết sinh sống ở Việt Nam có những bài viết công khai và dẫn chứng buộc tội một uỷ viên Bộ Chính Trị đương nhiệm. Trong khi trước đó nhiều người từng bị bắt theo điều 258 khi động chạm tương tự đến cá nhân quan chức nào như vậy.

Nhưng Huy Đức thì không hề sao, trước đây anh ta đã từng công kích một uỷ viên BCT đương nhiệm còn to hơn cả Đinh La Thăng, đó là thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng cũng bằng thủ pháp như vậy.   Huy Đức tung ra những bài viết tấn công Nguyễn Tấn Dũng gay gắt hơn bao giờ hết, ngay trong thời điểm quan trọng đó là trung ương 11 bàn nhân sự cho trung ương 12. Kết quả sau cùng là Nguyễn Tấn Dũng về hưu ở đại hội 12.

 Kịch bản được lặp lai, khiến dư luận nghĩ rằng chẳng mấy chốc nữa, bí thư thành uỷ Đinh La Thăng sẽ phải chụ kỷ luật và chuyển sang một vị trí công tác khác hữu danh vô thực nhưng dạng Trương Thị Mai.

Sau hai tháng thì kết cục khá bất ngờ,  anh Đinh La Thăng vẫn tươi cười đầy sung mãn trên chức vụ bí thư thành uỷ thành phố Hồ Chí Minh. Còn báo chí và Huy Đức bỗng nhiên im bặt khiến dư luận ngỡ ngàng.

 Cái được trong những ồn ào vừa qua là Việt Nam có tự do ngôn luận, có những tờ báo như Dân Trí, nhà báo như Huy Đức tha hồ chỉ trích quan chức chế độ mà không hề bị đàn áp, bắt bớ.

 Còn anh Thăng thật may mắn, anh thoát tài tình khỏi các mũi tấn công đã đến sát sườn mình. Việc Trịnh Xuân Thanh, Vũ Đình Duy biến mất khỏi Việt Nam khiến các mũi tấn công anh Thăng từ hướng này không còn hiệu quả. Việc bắt giam Vũ Đức Thuận cũng không mang lại kết quả gì khả quan. Thuận chẳng khai gì trong trại giam, nếu như có khai, Thuận trút hết lên đầu Trịnh Xuân Thanh, sẽ chẳng có gì liên quan đến Đinh La Thăng cả.

 Bởi thế anh Thăng tung tẩy, anh tự tin trả lời các cử tri về chủ trương chống tham nhũng của đảng, cứ như chính anh trong số những người chỉ đạo chống tham nhũng vậy. Đã thế anh còn tính chuyện bắn pháo hoa hàng tuần ở thành phố HCM.

 Chi phí thấp nhất cho việc bắn pháo hoa từng được nói đến  là 2 tỷ, nhiều nhất là 10 tỷ vnđ.

http://baodatviet.vn/chinh-tri-xa-hoi/tin-tuc-thoi-su/ha-noi-khong-ban-phao-hoa-tphcm-du-tinh-mat-2-ty-3317018/

http://www.baogiaothong.vn/ha-noi-chi-10-ty-dong-cho-ban-phao-hoa-dip-tet-2016-d136156.html

Cứ gọi cho anh Thăng sẽ tiêu tốn mỗi tuần 2 tỷ vào việc bắn pháo hoa, mỗi năm anh phải tiêu trăm tỷ vào việc này. Anh Thăng diễn giải việc bắn pháo hoa từ nguồn xã hội hoá, tức là các doanh nghiệp trên địa bàn thành phố HCM bỏ tiền. Cái lợi thu được là nguồn khách du lịch đến thành phố HCM tăng vì pháo hoa sẽ thu hút khách đến.

 Nhưng có một đơn vị được lợi nhất mà anh Thăng không nói đến, đó là đơn vị sản xuất pháo hoa nhà máy Z121 của Tổng cục công nghiệp Bộ Quốc Phòng. Sau vụ nổ nhà máy vào tháng 10 năm 2013, khiến 20 công nhân chết và toàn bộ dậy chuyền sản xuất bị phá sập, nhà máy này đi vào tình trạng phá sản hoàn toàn. Đến cuối năm 2015, nhà máy khôi phục lại bằng một dây chuyền sản xuất mới trị giá 320 tỷ vnd. Đến năm 2016 nhà máy hồi phục sản xuất, nếu như có nơi tiêu thụ như thành phố HCM , những người bỏ ra 320 tỷ đầu tư cho nhà máy Z121 coi như được món quà lớn.

 Phải chăng qua việc bắn pháo hoa hàng tuần ở TPHCM, Đinh La Thăng đang gửi thông điệp đến Bộ Quốc Phòng.? Rõ ràng đó là một thông điệp tốt, một cứu cánh cho một nhà máy của bộ quốc phòng vừa mới khôi phục sau thảm hoạ động trời. Một nghĩa cử cao đẹp của bí thư thành uỷ Đinh La Thăng, điều đó còn có nghĩa tấm lòng của Thăng với Bộ Quốc Phòng tràn đầy thiện chí. Dù không thành việc bắn pháo hoa, thì trên cơ sở thiện chí này, sẽ còn nhiều việc khác mà Bộ Quốc Phòng cần quan tâm đến bí thư thành uỷ Đinh La Thăng trong tương lai.

 Trước kia ngành dầu khí và ngành công an như anh em một nhà, chả thế mà đại tá công an Nguyễn Như Phong đầu quân cho dầu khí để làm tổng biên tập tờ báo của ngành này. Nay có thêm được mối thịnh tình với quân đội nữa, anh Thăng lo gì không thoát nạn. Chẳng những thế anh còn có thể mơ đến những bước tiến xa hơn.

 Những khoản thua lỗ ở tập đoàn đầu khí còn liên quan đến nhiều uỷ viên BCT hiện nay như Hoàng Trung Hải, Nguyễn Xuân Phúc, Vương Đình Huệ, do những vị trí trước đây mà các uỷ viên BCT này đảm nhiệm. Không thể không nhắc đến phần tội liên đới của những người này.Đặc biệt khoản 5 tỷ usd đầu tư ở Venezuela là ý kiến của Nguyễn Minh Triết.  Ông Triết sau khi đi thăm nước này về, đã  đưa ra bàn trong BCT cần đầu tư vừa để tăng cường tình anh em CNXH, vừa để kiếm chác kinh phí cho đảng trong điều kiện thuận lợi giá dầu đang tăng lúc đó. Những uỷ viên BCT đã đồng ý đầu tư vào Venezuela trước kia lẽ nào không có trách nhiệm.

 Với những bùng nhùng quan hệ, công việc liên đới chồng chéo như vậy. Chuyện đánh đổ anh Đinh La Thăng là không thể. Đến lúc này TBT Nguyễn Phú Trọng vẫn còn chưa hiểu ra vấn đề cơ chế cộng sản đã đẻ ra những bùng nhùng đó. Ông ta vẫn hy vọng sẽ  cải tạo Việt Nam thành một chế độ cộng sản mà quyền lực tập trung vào một người như Bắc Triều Tiên, Cuba, Venezuela. Rồi từ một người trung tâm đó , sẽ chấn chỉnh bộ máy cơ chế trở thành trong sạch, liêm khiết và đầy lý tưởng cách mạng CNXH. Ông ta sẽ  đi vào trong lịch sử như một huyền thoại.

 Thật khôi hài, một vị TBT đầy lý luận như Nguyễn Phú Trọng không hiểu nguyên nhân vì sao việc đưa lý luận cách mạng CNXH vào thực tế bị thất bại. Đó không phải chỉ là bi kịch của riêng ông, mà nó còn là bi kịch của cả dân tộc Việt Nam đang phải chịu sự bùng nhùng, rối rắm bởi cái lý luận CNXH lỗi thời, nhưng vẫn áp đặt trên đầu dân tộc.

Phong trào đấu tranh có cần đến tiền không.?

Hình như là không, chả thấy nhà đấu tranh dân chủ nào lên mạng kêu là mình thiêú tiền cả. Nếu có rất ít, chỉ cá biệt một vài người nói họ cần tiền. Số còn lại đâu đó thì chát  với nhau.

Một vài nhà đấu tranh ở mức độ vừa phải, có kinh tế ổn. Thỉnh thoảng thấy anh em đấu tranh khác vướng mắc tiền nong, họ bĩu môi đầy vẻ khinh khi.

- Đấu tranh mà dính đến tiền mệt lắm, nhất là tiền bên ngoài.

Cái tính sĩ diện hão hay lòng tự trọng kiểu Khổng giáo ăn sâu trong máu người Việt, ảnh hưởng đến cả phong trào đấu tranh dân chủ. Dường như ai cũng né tránh chuyện tiền nong. Chúng ta thấy vô số nhà dân chủ rao giảng đạo đức, phổ biến lý luận, dịch sách phương hướng  để bổ sung kiến thức , lý luận và trau dồi đao đức cho các nhà đấu tranh.

  Nhưng chả thấy ai nói chuyện làm thế nào có nguồn tiền ổn định hỗ trợ cho những nhà đấu tranh.

Có chăng là những cuộc quyên góp cho tù nhân lương tâm, cho dân oan, cho nơi này, nơi kia. Người ta có thể công khai hô hào giúp đỡ chỗ này, chỗ kia khơi khơi. Nhưng chả thấy ai dám kêu gọi cuộc quyên góp nào nói rõ là để dành hỗ trợ cho những người đấu tranh trong nước cả. Tuy nhiên thì vẫn có  nguồn tiền ngầm gửi đến để chia sẻ với những người đấu tranh. Tiền đó từ tình cảm riêng, quý mến riêng hoặc của tổ chức nào đó gửi cho thành viên của mình.

 Mọi nguồn hỗ trợ trước nay đều do vận động, do từ tâm. Đã thế lại âm thầm biết với nhau, nên có khi người được mấy nơi gửi, người lại chả được gì. Cái này do quan hệ của người đấu tranh bên trong nước với bạn bè bên ngoài.

 Chuyện này cứ năm nọ sang năm kia, chẳng ai muốn động đến. Vì động đến lại sợ mất danh dự, động đến bọn DLV lại xúm vào chỉ trích , bới móc.

 Mặc dù sự thực hiển nhiên là những người hoạt động đấu tranh rất cần tiền để tồn tại và chi phí cho hoạt động.

 Các bạn hãy bớt thời gian, xem lại một bài viết của tôi cách đây khá lâu.


 https://www.danluan.org/tin-tuc/20100105/nguoi-buon-gio-nguyen-ai-quoc-hoi-nhieu-tien


Thiết nghĩ sau khi đọc bài viết về Nguyễn Ái Quốc. Phong trào đấu tranh Việt Nam cần phải thắng thắn đề cập đến chuyện tiền bạc, kinh phí. Còn nếu cứ né tránh sợ khỏi mang tiếng, chúng ta sẽ mãi như bây giờ không phát triển được.

Chủ Nhật, ngày 04 tháng 12 năm 2016

Bác sĩ Hồ Hải.

Ông ta là một con người kỳ quặc, ông ta không có những tham gia hoạt động biểu tình hoặc đòi hỏi dân chủ, chủ quyền...như bao nhiêu người khác.

 Chiến trường của ông ta là ở phòng làm việc và tư gia. Từ những nơi này ông đưa lên trên mạng những nhận xét của mình về kinh tế, chính trị theo cách nhìn của ông.  Nhiều khi ông va chạm quan điểm với những người gọi là đấu tranh, không một chút ngại ngần, ông nhiếc móc nặng lời ngay lập tức.

 Nhưng ông không hề kết bè , vận động nhóm hoặc tỉ tê ai tham gia những cuộc chiến bàn phím của ông với đối thủ. Người ta lập ra cả một nhóm để phản đối lại ông , thế nhưng ông không cần phải thuyết phục ai để thành số đông đối chọi lại.

Một mình ông, một mình ông ngạo nghễ chơi lại đám đông của cả hai phe.

Với thể chế, quan chức cộng sản, một mình ông chiến đấu với chúng. Ông không cần quan hệ kết nối với bất kỳ các tổ chức trong hay ngoài nước nào, hoặc đài báo nào.

 Tôi nể ông.

Cái nể thứ nhất là những bài viết của ông dày dặc, dù đúng hay sai thì những bài viết đó chứng tỏ ông có tấm lòng rất lớn với vận mệnh đất nước. Ông là một trong những số ít hiếm hoi ở Việt Nam, số ít những người ỏ tuổi ông, có cơ sở kinh doanh, lẽ ra chỉ chăm chú kiếm tiền và lo hưởng thụ. Nhưng ông lại dành thời gian để hưởng thụ ấy vào mối quan tâm của vận mệnh đất nước.

Cái nể thứ hai là dường như ông không biết sợ ai, ông nghĩ gì , bực gì đều nói ra hết. Nói một cách thẳng thắn, gay gắt, không né tránh, không có câu chữ ý tứ bóng gió.

Cái nể thứ ba là ông luôn luôn chiến đấu một mình.

Người ta chê ông gàn dở, hoang tưởng và nhập nhèm tiền bạc và háo danh.

Nhưng tôi thấy vượt trên những cái đó, ông là một con người khí phách, can đảm. Một sự can đảm nổi bật đến kinh ngạc.

 Chúng ta thử nhìn lại những người có học vị kỹ sư, bác sĩ ở Việt Nam có bao nhiêu người. Và trong số đó có bao nhiêu người cất tiếng nói chỉ trích chinh sách của chế độ cộng sản Việt Nam. Rồi trong những người chỉ trích đó, có bao người mạnh mẽ và thẳng thưng như bác sĩ Hồ Hải.?

 Sự can đảm của ông khiến người ta nghi hoặc, người ta cho rằng ông có quốc tịch Mỹ, có ông lớn trong BCT nào đó đỡ lưng. Nhưng đến khi ông bị bắt, mới chẳng phải thế, ông không quốc tịch Mỹ, ông cũng không có ai chống lưng, ông chỉ trích chẳng  hề  tránh ai thì ai là người đỡ cho ông chứ.

 Bây giờ chỉ mình ông đối diện với cơ quan an ninh điều tra và ban bảo vệ chính trị nội bộ. Những tiếng nói bênh vực ông cũng không nhiều như những người bị bắt khác. Tôi nghĩ đó chẳng phải là sự bất công hay thiệt thòi gì cho ông, đó đúng là cách chơi của ông với chế độ này. Một mình ông trong vai trò một người dân bình thường, sử dụng quyền tự do ngôn luận và bị trấn áp bởi một chế độ độc tài.