Thứ Hai, 19 tháng 2, 2018

Đầu năm nói về Đinh La Thăng.

Theo tờ tạp chí cộng sản Việt Nam đánh giá tổng kết sai phạm của Đinh La Thăng và Trịnh Xuân Thanh trong dự án nhiệt điện Thái Bình 2, nguyên nhân chủ yếu là do chủ quan đánh giá không đúng năng lực nhà thầu, cố ý giao thầu cho đơn vị không đủ năng lực, dẫn đến chậm tiến độ và thiệt hại do chậm tiến độ.

Trả lời phóng viên của Tạp Chí Cộng Sản, thẩm phán Trương Việt Toàn nói.

- Dự án này vốn Nhà nước chỉ chiếm tỷ lệ 30% tổng số tiền đầu tư, 70% còn lại là vốn vay của nước ngoài. Kể từ khi các tổ chức nước ngoài giải ngân là hàng ngày Nhà nước phải trả lãi, mà tiền lãi đấy chính là tiền thuế của nhân dân. Hệ lụy này đã kéo dài đến 5 năm mà cho đến nay, Dự án vẫn chưa đi vào khai thác, chưa đem lại hiệu quả gì. 

Trịnh Xuân Thanh và Đinh La Thăng là hai nhân vật chính trong dự án bị đem ra xét xử này. Nhưng tâm điểm trong dự nhiệt điện Thái Bình lại là Đinh La Thăng, người đã chọn giao dự án cho Trịnh Xuân Thanh.

Như tất cả đều biết vụ việc Trịnh Xuân Thanh nổi sóng dư luận từ tháng 6 năm 2016,  tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng đã chỉ đạo báo chí, công an và toàn bộ các ban ngành vào cuộc để điều tra bắt lỗi bằng được Trịnh Xuân Thanh để đem ra xét xử. Điểm lại tất cả những tội danh mà báo chí, công an, uỷ ban kiểm tra nêu ra không hề thấy động đến vụ án Nhiệt điện Thái Bình 2.

 Đến khi Trịnh Xuân Thanh bị bắt có về do  đơn vị đặc nhiệm chống khủng bố dưới sự chỉ đạo của trung tướng Đường Minh Hưng, uỷ viên uỷ ban chống khủng bố quốc gia thực hiện vụ bắt cóc này. Bỗng nhiên dự án nhiệt điện Thái Bình 2 được khẩn trương đưa ra làm cáo buộc để đưa cả Trịnh Xuân Thanh và Đinh La Thăng vào cùng một vụ.

Cũng như Trịnh Xuân Thanh, trước đó Đinh La Thăng bị báo chí nhắc nhở nhiều đến những sai phạm khác như vụ thất thoát 5 tỷ USD đầu tư ở Venezuela và vụ 800 tỷ đầu tư ở ngần hàng Ocean Bank của đại gia Hà Văn Thắm. Nhưng rồi những cáo buộc tày đình ấy với Đinh La Thăng cũng như cáo buộc thất thoát 3200 tỷ ở PVC của Trịnh Xuân Thanh không phải là phiên toà kết tội họ, mọi việc lại từ một vụ khác chẳng mấy được nhắc tới là vụ nhiệt điện Thái Bình 2. Chính vì vội vã như thế, nên khi đem ra xét xử mọi thứ đều không được chuẩn bị , chứng cứ và lý luận đều yếu, nhưng phiên toà vẫn diễn ra và mức án vẫn được tuyên.

Lý do gì mà ầm ĩ một đằng, đưa ra xét xử một nẻo thiếu thuyết phục như vậy?

Lý do đơn giản là mục tiêu chính trị, nhằm hạ bệ Đinh La Thăng mà thôi.

Vì lý do như thế, nên lôi vụ Nhiệt Điện Thái Bình 2 đạt được yêu cầu đó. Nếu như lôi vụ 5 tỷ đầu tư ở Venezuela bị mất, chắc hẳn phải lôi nhiều uỷ viên Bộ Chính Trị khác vào cuộc. Tương tự như thế, vụ án Ocenbank được Nguyễn Phú Trọng gác lại sau Tết với lý do ăn Tết đỡ bị nặng nề. Thực chất là trì hoãn để tìm cách bóc tách những kẻ mà Trọng không thể xét xử ra khỏi vụ án, người ta còn nhớ đoạn ghi âm của Hà Văn Thắm có nhắc đến tứ trụ. Tứ trụ mà Hà Văn Thắm nhắc  đó, chắc chắc có Nguyễn Phú Trọng, Nguyễn Sinh Hùng, Nguyễn Tấn Dũng và Trương Tấn Sang. Trò gác lại để ăn Tết là trò hề của Nguyễn Phú Trọng để có thời gian ém nhẹm một số chứng cứ liên quan đến các uỷ viên BCT khác và chính bản thân Nguyễn Phú Trọng mà thôi.

 Trở lại với lý do mà ông thẩm phán Trương Việt Toàn trả lời tạp chí cộng sản về sai phạm của Đinh La Thăng đã làm chậm tiến độ , dẫn đến vốn vay bị trả lãi ở dự án nhiệt điện Thái Bình 2.

Tuy nhiên Đinh La Thăng còn liên quan đến một dự án chậm tiến độ khác nữa, đó là dự án đường sắt trên cao ở Hà Nội. Trong dự án này Đinh La Thăng lại ở vị thế ngược lại, tức là người đốc thúc và xử lý những ai làm chậm tiến độ. Đinh La Thăng đã làm một hành động hết sức bất ngờ đó là chỉ thẳng mặt nhà thầu Trung Quốc doạ đuổi để thay thế nhà thầu khác. Dự án đường sắt trên cao ở Hà Nội này chậm tiến độ nhiều năm, nguồn vốn vay của Trung Quốc và chính Trung Quốc thi công. Lãi suất trung bình 3,5 % một năm. Từ 500 triệu USD đội lên thành 800 triệu  ( con số làm tròn ).

Những quan chức bị Đinh La Thăng sa thải trong dự án đường sắt trên cao Hà Nội nay đã được phục hồi chức vụ, những kẻ bênh vực cho nhà thầu Trung Quốc như Trương Quang Nghĩa được bổ nhiệm lên chức béo bở hơn là bí thư Đà Nẵng.

Giá như Đinh La Thăng giao nhiệt điện Thái Bình cho nhà thầu Trung Cộng, ông ta không làm lớn chuyện nhà thầu Trung Cộng làm chậm tiến độ dự án đường sắt trên cao Hà Nội. Ông ta không tỏ vẻ vui mừng chào dón thượng nghị sĩ Mỹ với trường đại học  Fulbright và ngỏ ý hoà hợp với Hoà Kỳ.

Có lẽ ông ta không có kết cục bi thảm như bây giờ.

Lập luận rằng Đinh La Thăng bị xử vì sai phạm, không phải bị xử vì có quan điểm chống Tàu và thân Mỹ là  đang nguỵ biện cho hành vi mượn gió bẻ măng của bè lũ thân Tầu. Thử hỏi nếu bị xử vì sự công bằng của pháp luật, tất phải đưa Đinh La Thăng ra xét xử vì tội làm thất thoát 5 tỷ USD  tức khoảng 112 ngàn tỷ đầu tư ở Venezuela trước tiên, chứ không phải 112 tỷ VND bị thiệt hại ở nhiệt điện Thái Bình 2 tính theo kiểu cua trong lỗ. Nếu vì pháp luật mà Đinh La Thăng bị xử như lời thâm phán Trương Việt Toàn do chậm tiến độ ở Nhiệt điện Thái Bình 2, khiến nhân dân đất nước phải trả lãi vay, thì cũng cần xử những kẻ liên quan đến dự án đường sắt Hà Nội trên cao còn làm chậm tiến độ và trả lãi vay lớn hơn thế rất nhiều.

 Một số người cáo buộc Đinh La Thăng đàn áp biểu tình và phá chùa Liên Trì, đây là những cáo buộc để tăng thêm cho dư luận ác cảm với Đinh La Thăng, dẫn dắt đến sự tán đồng bản án dành cho Đinh La Thăng thêm phần thuyết phục. Sự thực chỉ mấy tháng làm bí thư thành uỷ TPHCM, Đinh La Thăng chưa dễ gì chỉ đạo những việc như thế. Trong khi tính đến nay Nguyễn Phú Trọng, Nguyễn Xuân Phúc đã làm sang năm thứ ba, số người đấu tranh bị đàn áp , bị bắt tù đến con số kỷ lục. Nhưng rất lạ những người cáo buộc Đinh La Thăng phá chùa, đàn áp biêủ tình khi nhậm chức bí thư TPHCM được vài tháng, họ lại không cáo buộc đích danh Phúc, Trọng trong những đàn áp dã man nhất với những người bất đồng chính kiến hiện nay. Đã thế phần lớn số những người này còn khen ngợi Trọng , Phúc trong việc xử lý Đinh La Thăng. Điêù này cho thấy đảng CSVN cũng rất khéo sử dụng mạng xã hội, một số thành phần đấu tranh để phục vụ việc định hướng và dẫn dắt dư luận cho những âm mưu chính trị của đảng.

 Đinh La Thăng là một tên quan chức cấp cao của CSVN, một tên tội phạm với đất nước như lời của   đảng CSVN. Nhưng Đinh La Thăng là tên tội phạm cấp cao kỳ lạ,  mặc dù đảng CSVN tìm mọi cách để dư luận thù ghét y, qua đó tán dương việc xử lý y. Nhưng Thăng lại là tên cán bộ lãnh đạo không có biệt thự, không có tài sản, y ở nhà công vụ và làm việc triền miên. Ngoài những điểm trên y cũng ăn nhậu triền miên, gái mú bồ bịch, bao che cho đàn em. Lúc đương chức quyền, y cũng tận dụng quyền lực để ban phát vật chất cho báo chí để họ ca ngợi y như bao quan chức khác. Đinh La Thăng từng đổ hàng tỷ cho Lê Bình phụ trách VTV24 qua cái gọi là hợp tác giữa Bộ GTVT với truyền thông.

 Đinh La Thăng có tội, có lỗi như những tên quan chức CSVN đang trong bộ chính trị hiện nay. Nhưng nếu nói đảng xử y vì lấy niềm tin trong nhân dân, vì chống tham nhũng tiêu cực, vì sự công bằng này nọ đều là những lời tuyên truyền láo toét của Đảng CSVN và bọn tay sai giả dạng của đảng cài trong dư luận. Những gì Đinh La Thăng phạm phải còn thua xa rất nhiều kẻ khác, mục đích của Đảng xử lý Thăng hoàn toàn chỉ vì thanh toán phe phái không cùng quan điểm, đường lối với nhau mà thôi.

 Điều rút ra trong việc xét xử Đinh La Thăng, sẽ không phải là quan chức tham nhũng bớt đi. Điều rút ra chắc chắn nhất từ bài học Đinh La Thăng là đừng có thái độ không tốt với những gì liên quan đến Trung Cộng.

 Thực tế đang diễn ra đúng như vậy, những kẻ tham nhũng, quan chức tội phạm cấp cao không hề giảm, những nhóm lợi ích mới đang hình thành ...nhưng những kẻ phát ngôn động chạm đến Trung Cộng dần dần mất đi.

Nguyễn Xuân Phúc làm gì ở Đà Nẵng.

Ngày 11 tháng 2 năm 2018 thủ tướng CSVN Nguyễn Xuân Phúc có chuyến chúc Tết tại bộ tư lệnh quân khu 5 đóng trên địa bàn Đà Nẵng, cùng đi với Phúc có chủ tịch thành phố Đà Nẵng Huỳnh Đức Thơ.

5 ngày sau, ngày 16 tháng 2 năm 2018, Nguyễn Xuân Phúc chọn điểm đầu tiên xông đất là thành phố Đà Nẵng. Trước hôm xông đất Đà Nẵng một ngày, vào ngày 15 tháng 2 Nguyễn Xuân Phúc gửi thư khen ngợi thành phố Đà Nẵng đã xử lý kịp thời vụ cháy xe khách trên đèo Hải Vân.

Những hoạt động bất thường liên tiếp của Nguyễn Xuân Phúc tại Đà Nẵng trong những ngày qua nói lên điều gì.?

Đó là việc Phúc muốn hoàn toàn kiểm soát ảnh hưởng của mình tại Đà Nẵng, nhận định này không phải bây giờ mới có. Vào năm 2016 khi chủ tịch nước Trần Đại Quang chúc Tết ở Đà Nẵng , dư luận đã đưa ra nhận định rằng, trước sau Nguyễn Xuân Phúc cũng sẽ hất ảnh hưởng Trần Đại Quang ra khỏi vùng đất màu mỡ và giàu tiềm năng này.

Nhưng tại sao Phúc không để đến ngày xông đất chúc Tết bộ tư lệnh quân khu 5 luôn một thể.?

Chuyện rất lạ kỳ, sáng ngày 11 tháng 2 thượng tướng Lê Chiêm, người từng giữ chức tư lệnh quân khu 5 đã có chuyến đi thăm hỏi bộ tư lệnh quân khu 5 và bà con dân nghèo huyện Quế Sơn. Đến chiều cùng ngày Nguyễn Xuân Phúc lại đến Quế Sơn chúc Tết bà con và cách cán bộ lão thành cách mạng ở đây cùng với tướng Lê Chiêm.



Như vậy thượng tướng Lê Chiêm vừa đi chúc Tết chiến sĩ, lão thành, nhân dân Quế Sơn ban sáng, ban chiều đã lại phải quay lại tháp tùng thủ tướng Phúc. Trong một ngày những lão thành ở Quế Sơn được hai phái đoàn đến trao quà. Hỏi có nơi nào ở đất nước này được trọng vọng như Quế Sơn.

 Cả Lê Chiêm và Nguyễn Xuân Phúc đều ở Quế Sơn, người làm thứ trưởng bộ quốc phòng, người làm thủ tướng chính phủ sao không về cùng một lượt lại để cảnh đón sáng đón tiếp người này, chiều lại đón tiếp người kia như vậy.

Nguyên nhân Phúc nắm rõ lịch trình của Lê Chiêm, muốn Chiêm bị bẽ mặt. Phúc ngầm báo cho lãnh đạo Quế Sơn buổi sáng đón tiếp Chiêm thật đơn giản, tuềnh toàng. Buổi chiều mở lễ đón Phúc thật long trọng để Phúc bắt Chiêm phải đi cùng cho ê mặt Chiêm.

Sao Phúc phải hạ nhục tướng Lê Chiêm một cách mất công như vậy.? Chiêm là người đồng hương đi lên không dính dáng gì tới Phúc. Bởi vậy Phúc  ra tay phủ đầu cho Chiêm cho bà con Quê Sơn nói riêng và Đà Nẵng nói chung hiểu rằng, miền Trung giờ chỉ có Nguyễn Xuân Phúc là ông vua uy quyền thực sự. Thời đại của Nguyễn Bá Thanh không những đã vào dĩ vãng mà còn bị Phúc bôi đen trước khi chôn vùi nốt danh tiếng còn lại của Nguyễn Bá Thanh.

Việc một chiếc xe khách cháy trên đường đèo vốn là đường quốc lộ 1 A trước kia, khi ngọn lửa mới bốc lên, tài xế đã mở cửa lùa hết khách ra ngoài. Không có ai bị thương vong, khi cơ quan chức đến nơi chiếc xe bị cháy rụi trơ khung, không còn gì để cháy nữa thì đám cháy lan được đến đâu?. Vậy mà thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc biểu dương chính quyền Đà Nẵng đã xử lý kịp thời, không để cháy lan rộng và không để người bị thiệt hại, liệu có quá kệch cỡm và lố bịch đến thái quá không.?

 Nhìn những hành động lố bịch và cấp tập của Nguyễn Xuân Phúc ở Đà Nẵng, cho người ta thấy Phúc không bỏ qua một chi tiết nhỏ nào  nếu liên quan đến số phận chính trị của mình, như soi mói chỉ đạo công an xử lý ngăn ngừa những ai chỉ trích y hoặc bè đảng của y. Dưới thời của Phúc không có cái gọi là xã hội dân sự hay phản biện khoa học của các trí thức. Tất cả những chính sách của Phúc hầu như không bị chỉ trích hay phản biện từ giới trí thức '' cấp tiến '' trước kia vốn hay chỉ trích mọi phát ngôn, hành động của cựụ thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng.

 Không biết do tính cách thù vặt độc ác của Nguyễn Xuân Phúc khiến y đường đường là thủ tướng,  y vẫn  chú ý xem trong dư luận có ai nói gì xấu về mình để tìm cách tiêu diệt. Nghe ngóng có gì dù nhỏ đến mấy và hơi chút liên quan như vụ cháy xe trên đèo Hải Vân để khen ngợi tay chân mình.

 Hay do y cảm thấy thế đứng của mình còn chưa đủ mạnh, nên y phải ra sức chú ý thường xuyên tới những chi tiết nhỏ nhặt để phòng ngừa hay tận dụng.?

 Có lẽ do bản chất nhỏ mọn của một kẻ đi lên theo kiểu luồn cúi, phản bội thì đúng hơn. Những kẻ tính cánh hèn và tiểu nhân thì tất khi đi lên được đỉnh cao, chúng cũng cư  xử một cách tiểu nhân và đểu cáng. Còn thực lực của Phúc bây giờ đang rất mạnh, bởi y đang có lợi thế trước khối tài sản nhà nước trong các doanh nghiệp đang chờ bán. Việc phân phối những đồng tiền có được do bán vốn nhà nước sẽ mang lại sức mạnh cho y. Những bộ, ngành , địa phương đều dài cổ chờ mong y phân phối những đồng tiền do bán vốn nhà nước đó. Bởi thế sức mạnh của Nguyễn Xuân Phúc tương đối lớn trong hết nhiệm kỳ này đến cả nhiệm kỳ sau nữa.

 Nếu tinh táo, Phúc phải tận dụng cơ hội lúc này để dứt điểm Trần Đại Quang, đúng lúc Quang đang bị bao vây, cô lập, yếu thế. Sau đó hạ gục Nguyễn `Phú Trọng bằng công bố quyết định thanh tra dự án Ciputra mà Trọng đã ăn hàng ngàn tỷ hồi làm bí thư thành uỷ Hà Nội. Phúc sẽ trở thành người có quyền lực độc tôn nhất nước. Nếu chần chừ, Nguyễn Phú Trọng sẽ lại giở trò ném xương cho chó cắn nhau, tiếp sức cho Trần Quốc Vượng, Phạm Minh Chính  có lực để vào vị trí tranh giành quyền lực với Phúc, đó sẽ là điều khó cho Phúc sau này. Việc Nguyễn Phú Trọng chưa ra đòn quyết định để hạ Trần Đại Quang bây giờ, là do Trọng muốn có thời gian gian để đào tạo, nâng đỡ Trần Quốc Vượng vào vị trí vững chắc, có uy tín, có quyền lực củng cố lỗ hổng quyền lực nếu có do thay thế nhân sự cấp cao.

 Chắc hẳn Nguyễn Xuân Phúc đã tính như thế, y đang ở thế thuận lợi nhất để triển khai hướng đi hữu ích nhất cho mình, không thể nào y bỏ qua cơ hội tốt như lúc này.

Chủ Nhật, 11 tháng 2, 2018

Liệu Faecbook có bắt tay với Việt Nam.?

Hàng loạt những Facebook của những người đối kháng với chế độ cộng sản Việt Nam bị vô hiệu hoá, bị khoá mất hẳn hoặc liên tục bị cáo vi phạm khiến họ bị khoá dài ngày liên tiếp. Trong vòng từ giữa năm 2017 trở lại đây, hiện tượng này càng gia tăng gây khó khăn cho những người bất đồng chính kiến muốn chuyển tải thông tin của mình.

Câu hỏi liệu Facebook có bắt tay với chế độ cộng sản Việt Nam hay không , có thực hiện đề nghị của CSVN đề xoá những Facebook mà chính quyền CSVN đề nghị hay không.? Là những câu hỏi đang dấy lên trong giới đấu tranh dân chủ ở Việt Nam.

Nhiều người cho rằng Facebook không bắt tay với chế độ CSVN, không bao giờ họ thực hiện yêu cầu của CSVN để xoá bỏ một tài khoản Facebook nào như yêu cầu của bộ trưởng truyền thông CSVN Trương Minh Tuấn. Tất cả những gì thông tin Facebook hợp tác với CSVN đều chỉ từ phía CSVN đưa ra để hù doạ những người bất đồng chính kiến ở Việt Nam.

Thế nhưng thực tế có rất nhiều người bất đồng chính kiến ở Việt Nam gặp khó khăn khi sử dụng Facebook.

Hãy xem một bài báo đưa tin về vấn đề này mới đây vào ngày 11 tháng 1 năm 2018.


http://vneconomy.vn/facebook-cam-ket-xay-dung-kenh-rieng-tiep-nhan-xu-ly-yeu-cau-cua-viet-nam-20180111220024226.htm

Thông tin được ông Damian Yeo, Giám đốc chính sách và nhóm pháp lý khu vực Châu Á - Thái Bình Dương của Facebook, cho biết tại buổi tiếp của Bộ trưởng Bộ Thông tin và Truyền thông Trương Minh Tuấn, chiều ngày 11/1, tại Hà Nội.
Tại buổi tiếp trên, ông Damian Yeo cho biết, Facebook cam kết hợp tác với các cơ quan có trách nhiệm của Việt Nam cùng xây dựng môi trường Internet phát triển lành mạnh, tập trung rà soát, xử lý thông tin xấu, độc trên phạm vi toàn cầu, trong đó có đề xuất của Bộ Thông tin và Truyền thông. 
Năm 2018 Facebook sẽ phối hợp chặt chẽ với các cơ quan chức năng của Chính phủ Việt Nam để cùng Việt Nam tháo gỡ những vấn đề Chính phủ Việt Nam quan ngại, đồng thời sẽ có các buổi làm việc với các đồng nghiệp Việt Nam để tìm hiểu nguyên nhân, chia sẻ kinh nghiệm, tìm ra các giải pháp hiệu quả để ngăn chặn, gỡ bỏ thông tin xấu độc cả trong ngắn hạn cũng như dài hạn cho Việt Nam.
Đặc biệt, Giám đốc chính sách và nhóm pháp lý khu vực Châu Á - Thái Bình Dương của Facebook còn cho biết, Facebook sẽ xây dựng một kênh riêng để giải quyết vấn đề đề nghị của Bộ Thông tin và Truyền thông trong việc ngăn chặn, xử lý, gỡ bỏ thông tin vi phạm pháp luật Việt Nam trên mạng xã hội một cách hiệu quả hơn, tốt hơn.
Hết trích.
Trước đó vào tháng 4 năm 2014, tại Hà Nội trong buổi làm việc với đại diện Facebook , bộ trưởng truyền thông CSVN Trương Minh Tuấn đã có đặt vấn đề với bà Monika là giám đốc chính sách toàn cầu của Facebook. Buổi gặp tiếp theo của Trương Minh Tuấn với Damiean Yeo của Facebook là giám đốc pháp lý và nhóm pháp lý châu Á Thái Bình Dương của facebok đã đi vào những chi tiết cụ thể. Facebook đã thực sự bắt tay với chế độ CSVN để ngăn chặn những người bất đồng chính kiến. Nhưng việc bắt tay này diễn ra thế nào mới là câu hỏi đáng quan tân, chỉ vì không rõ sự bắt tay này thế nào, nên nhiều người vẫn cho rằng Facebook không bắt tay với CSVN.
Phía CSVN đã thoả thuận được với Facebook những điều khoản tinh vi, để tránh cho Faecbook mang tiếng trực tiếp loại bỏ những Facebook mà Việt Nam đề nghị. Đó là Việt Nam đề nghị Faecbook Việt Ngữ đưa ra nhiều điều khoản cấm đoán rất chung chung, trên cơ sở đó phía Việt Nam sẽ tạo ra nhiều tài khoản Facebook để báo cáo bất cứ Facebook nào họ muốn ngăn chặn. Phía Facebook chỉ việc đặt máy theo chế độ tự động, cứ có nhiều báo cáo Facebook nào sẽ tự động khoá hay vô hiệu hoá Facebook đó.
Việc tinh vi này sẽ tránh cho Facebook bị mang tiếng là xử lý các tài khoản, nó cũng giúp cho cộng sản Việt Nam chủ động chọn đối tượng nào mà chúng muốn ngăn chặn. Nhưng để làm được việc này phải có nhiều tài khoản Facebook để báo cáo cùng một lúc, chính vì thế người ta thấy gần đây CSVN lập ra nhiều nhóm Facebook để làm việc này, như bộ tư lệnh thông tin mạng, lực lượng 47. Chỉ cần một lệnh ban ra ấn định ngày giờ để báo cáo Facebook nào là Facebook đó sẽ bị khoá ngay lập tức theo chế độ tự động của Facebook. Việc khiếu nại là không tưởng, vì Facebook sẽ làm ngơ không trả lời vì lý do có quá nhiều khiếu nại, không có nhân lực giải quyết hết. 
Với cách thế này, nghiễm nhiên Facebook Việt Nam đã trao quyền quyết định các tài khoản dùng Việt Ngữ cho chế độ cộng sản Việt Nam. Những người ở nước ngoài guy địa chỉ Ip khác, quốc tịch khác vẫn phải chịu chung số phận nếu nội dung viết trên Facebook bằng Việt Ngữ.
Tại sao Faebook ngầm thoả thuận theo yêu cầu của CSVN, chả có gì khó hiểu, họ không muốn bị cấm ở Việt Nam và số lượng người dùng Facebook đấu tranh không đáng kể so với số người dùng khác, bằng chứng là bộ trưởng truyền thông CSVN Trương Minh Tuấn chỉ đề nghị xoá 5000 tài khoản Facebook trong hàng triệu người dùng Faecbook Việt Ngữ.
Việc báo cáo của lực lượng an ninh mạng Việt Nam tập trung vào hình ảnh, clip, các đường link. Như vậy cộng sản VN hạn chế được tuyệt đối các tài liệu mật bị phát tán trên mạng, hoặc những hình ảnh, clip tố cáo tội ác của chế độ. Người dùng Faebook muốn tài khoản của mình không bị báo cáo, chỉ còn cách viết bài và không kèm những bằng chứng về tài liệu, hình ảnh. Với cách đó thì rất khó trong việc thuyết phục người đọc. Nhưng dù có viết không kèm bằng chứng thuyết phục người đọc đi nữa còn phải gặp trường hợp báo cáo là tài khoản giả mạo, mặc dù chính mình dùng giấy tờ tuỳ thân chứng minh, bởi cộng sản VN dễ dàng làm giấy tờ khác.
Các tổ chức, đảng phái đấu tranh ở hải ngoại hay trong nước dường như bất lực trước chiêu trò của cộng sản Việt Nam thoả thuận được với Facebook như trên. Không có một tổ chức nào có khả năng, uy tín để nghiên cứu vấn đề này, tổng hợp lấy chữ ký và đề xuất với Faecbook hay với chính quyền Hoa Kỳ can thiệp. Có thể các tổ chức, đảng phái cảm thấy việc đấu tranh giành quyền tự do trên Facebook không quan trọng chỉ vì nó là mạng xã hội, có nhiều phương tiện khác để họ sử dụng hơn là việc mất công đấu tranh với Facebook.
Song song với những tổn thất về nhân lực , bởi sự bắt bớ điên cuồng và những án phạt tù quá nặng nề và sự khống chế của CSVN với Facebook gần đây. Cơ hội đấu tranh trên mặt trận tuyên truyền ngày càng ít khoảng trống để thể hiện cho những người đấu tranh dân chủ Việt Nam. Cộng sản VN đã gần như hoàn toàn kiểm soát được thông tin trên mạng bằng những thủ đoạn khác nhau, điều đó cần thẳng thắn thin nhận để những người đấu tranh sớm tìm ra cách khác  cho mình.

Thứ Bảy, 10 tháng 2, 2018

Trở lại thời kỳ Hồng hơn Chuyên.

Đảng CSVN đang thực hiện chương trình chống suy thoái ở hàng ngũ cán bộ, đây là một kế hoạch nằm trong chương trình xây dựng đảng của ông giáo sư chuyên ngành xây dựng đảng Nguyễn Phú Trọng. Chương trình này đan xen nhiều mục đích khác nhau của Nguyễn Phú Trọng, trong đó cái thật và giả đan xen lẫn lộn rất khó phân biệt.

Mục đích thứ nhất của chương trình dưới cái tên chống suy thoái là loại trừ những cán bộ có lối sống suy thoái đạo đức, tham nhũng, chạy chức, chạy quyền. Ở mục tiêu này thì tuyệt đại đa số cán bộ cộng sản đều vướng phải, cho nên việc thực thi nó không thể nào là mục đính chính, bởi nếu triệt để chương trình này thì sẽ không có quan chức nào thoát được ngay kể cả ông tổng bí thư với vụ lợi ích nhóm hàng ngàn tỷ ở dự án Ciputra Hà Nội khi ông làm bí thư thành uỷ tại đây.

Đã có chương trình thì phải có những nhân vật làm mồi, bởi thế một số cán bộ không thuộc phe tổng bí thư , thủ tướng, ban bí thư phải trở thành những con mồi tế cho chương trình. Như thế đạt được mục đích là có cán bộ lãnh đạo bị xử lý như chương trình đề ra, thứ nữa là loại trừ những kẻ không ăn cánh, những kẻ không thuộc phe của mình. Khiếm khuyết của chương trình này bộ lộ ở chỗ nhiều kẻ bị dư luận bóc trần hủ hoá, suy thoái như bí thư Thanh Hoá Trịnh Văn Chiến, chủ tịch Đà Nẵng Huỳnh Đức Thơ , phó chủ nhiệm văn phòng quốc hội Thân Đức Nam đều là những kẻ có nhiều tài sản, biệt thự và bồ nhí, con riêng công khai chung sống nhưng không bị xử lý như những người khác. Bởi Trịnh Văn Chiến là tay chân của Nguyễn Phú Trọng, Phạm Minh Chính còn Huỳnh Đức Thơ , Thân Đức Nam lại là người thân cận của Nguyễn Xuân Phúc. Vì những kẻ như vậy còn tồn tại và công khai lối sống sa đoạ, suy thoái như thế nên chiến dịch trong sạch đảng, chống suy thoái của Nguyễn Phú Trọng lộ rõ là một chiến dịch thanh trừng phe phái. Tuy nhiên việc thanh trừng một số quan chức, dù có tội hay không ít nhiều được dư luận thích thú, bởi với phần đông dân chúng thì quan chức cộng sản nào cũng đáng bị trừng trị.

Song song với việc thanh trừng, là việc bổ nhiệm thay thế.  Ở những vị trí quan trọng, quản lý những nguồn tiền lớn được trao cho những nhân vật mờ nhạt, ít tai tiếng và không có chuyên môn. Việc đưa những nhân vật mờ nhạt, ít tai tiếng để che mắt thiên hạ là đảng đang đưa những người ít xấu hơn người trước. Nhưng việc không chọn chuyên môn là để hạn chế quyền lực của những người được chọn, hay nói cách khác là để dễ thao túng những người này, sử dụng họ như những con cờ.

Trường hợp thứ nhất bí thư Đà Nẵng Trương Quang Nghĩa chỉ là bình phong cho nhóm lợi ích ở Đà Nẵng do Huỳnh Đức Thơ cầm đầu, bí thư Nghĩa với quyền lực hữu danh vô thực. Thực chất mọi việc ở Đà Nẵng đều do Nguyễn Xuân Phúc chỉ đạo nhóm Huỳnh Đức Thơ xử lý.

Ở Thành Phố Hồ Chí Minh thì bí thư Nguyễn Thiện Nhân cũng thuộc tuýp như vậy, Nhân được đặt làm bí thư để nhóm lợi ích cũ ở TP của Trương Tấn Sang và nhóm mới của Nguyễn Xuân Phúc, Trương Hoà Bình dễ bề hoạt động, kiểm soát những nguồn kinh tế trong thành phố.

Trong tập đoàn dầu khí PVN, chức vụ chủ tịch hội đồng quản trị được trao cho một người không biết gì về dầu khí như bí thư tỉnh uỷ Lạng Sơn Trần Sỹ Thanh, người trước kia từng làm bí thư Bắc Giang, Ban kiểm tra trung ương.

Tập đoàn dầu khí, Đà Nẵng, TP Hồ Chí Minh đều là những nơi chứa những nguồn tiền, những dự án lớn béo bở nhất hiện nay. Nhưng một nơi chứa tiền khổng lồ nữa mà đảng CSVN tập trung nhiều nguồn tiền lại về một mối đó là siêu uỷ ban quản lý vốn nhà nước tại tất cả các tập đoàn lại, số tiền vốn mà siêu uỷ ban này quản lý lên tới 100 tỷ USD. Bí thư Cao Bằng Nguyễn Hoàng Anh được bổ nhiệm là người quản lý siêu uỷ ban này.

 Trong những trường hợp bổ nhiệm trên cho thấy sự tréo ngoe trong cách bổ nhiệm, ông bộ trưởng giao thông vận tải đi làm bí thư, ông chủ tịch mặt trận đi là bí thư, các ông bí thư thì lại đi làm quản lý dầu khí, tài chính.

Những sự bổ nhiệm trái ngang này cho thấy khẳng định về phe phái Nguyễn Phú Trọng, Nguyễn Xuân Phúc bổ nhiệm lãnh đạo mới không phải chú trọng tới việc chuyên môn để phát triển, mục đích chỉ nhằm kiểm soát những địa bàn, những nơi có nguồn tiền khổng lồ vào trong tay của phe mình. Vì lý do như vậy họ chọn lựa không cần đến những người có chuyên môn để dễ bề sai bảo, thao túng. Nó cũng cho thấy trong những gia đoạn tới, chế độ cộng sản Việt Nam không tập trung xây dựng kiến thiết phát triển nền kinh tế tự lực lâu dài khi dùng những nhân lực như vậy. Có thể chóp bu cộng sản Việt Nam đang có những toan tính mang tính nhiệm kỳ, dùng những nhân vật mờ nhạt nắm những vị trí quan trọng để không bị ảnh hưởng đến việc bán cổ phần, bán đất đai....từ đó có thể suy ra chiến lược kinh tế của cộng sản khoá 12 tới đây là bán tài nguyên, tài sản đất nước lấy tiền chi trả cho nhiệm kỳ của lãnh đạo khoá 12. Về lâu dài mặc kệ cho đời sau tự xoay sở.

Lịch sử của đảng CSVN trước đây vào những thời kỳ tối tăm nhất cho đất nước chính là thời kỳ chọn hồng hơn chuyên làm lãnh đạo. Bây giờ việc chọn lựa như vậy quay trở lại. Có điều khác nhau việc chọn lựa trước kia nhằm mục đích bảo vệ chế độ. Giờ đây mục tiêu vẫn như thế, nhưng có ẩn chứa sự nguy hại hơn là ngoài mục tiêu bảo vệ chế độ ra còn là mục tiêu bán tháo tài sản để chi tiêu, phục vụ hoạt động của chế độ trong nhiệm kỳ này.

 Nguyễn Phú Trọng không hề có tính toán lâu dài cho đất nước khi hoạch định cán bộ như vậy, ông ta đang nỗ lực xây dựng ông ta thành một ông vua trong nhiệm kỳ 12. Ông ta đang đốt tất cả tài sản đất nước để tô vẽ cho nhiệm kỳ của mình từ chủ quyền, tài nguyên, vốn nhà nước. Trợ thủ của Trọng là Nguyễn Xuân Phúc là một kẻ cơ hội , tận dụng việc ham muốn danh vọng của Trọng để trục lợi riêng.

 Trong tương lai 5 năm nữa, tài sản quốc gia của nhà nước Việt Nam, tức tài sản của nhân dân và đất nước sẽ không còn gì. Đó sẽ là lúc nền chính trị Việt Nam trở lên khó lường nhất.


Thứ Năm, 8 tháng 2, 2018

Dư luận dân chủ với những phiên toà gần đây.

Gần đây nhiều nhà đấu tranh dân chủ đã bộc lộ những trạng thái ủng hộ công khai hoặc ủng hộ gián tiếp với những phiên toà mà chế độ cộng sản đã mở trong thời gian vừa qua. Liệu đó có phải là tín hiệu đáng mừng khi giới dân chủ và chế độ cộng sản đã có những điểm tương đồng?

Phải chăng giới dân chủ đã dần có những áp lực khiến nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam phải nhượng bộ và có những phiên toà như vậy.?

Đầu tiên chúng ta đến với vụ án của 15 người bị cáo buộc khủng bố khi đặt bom ở Tân Sơn Nhất của nhóm Đào Minh Quân, Lisa Phạm.  Ở vụ án này, nhiều người trong giới đấu tranh dân chủ, thay vì bênh vực 15 người bị cộng sản Việt Nam mang ra xử, họ lại chửi mắng Đào Minh Quân là kích động bạo lực, nào những kẻ đặt bom như vậy ở sân bay là giết dân thường, vì ở sân bay chỉ có dân thường nhiều chứ làm gì có cảnh sát, quan đội ở đó mà đánh bom.

Hình như không ai trong số những người lên án ấy đọc kỹ thông tin về vụ án.

Đầu tiên phải xác định 15 người thuộc nhóm Đặng Hoàng Thiện sử dụng thứ gì để khủng bố?

Bom xăng, đó là cái mà chế độ cộng sản Việt Nam gọi là vũ khí khủng bố.

Bom xăng là gì, nó thực ra là chai cháy của người Phần Lan trong cuộc chiến tranh với Nga, tên gọi của nó là chai cháy, về đến Việt Nam nó được gọi là bom xăng. Chính cái từ bom đó đã tạo ra ấn tượng đó là thứ vũ khí gây nổ sát thương và tạo cho người ta hình dung đến khủng bố.

Xin thưa nếu bom xăng là khủng bố, thế giới này tràn ngập khủng bố, chúng ta thấy vô số lần những cuộc biểu tình có những chai bom xăng như thế ném vào cảnh sát, ném tứ tung...nhưng chẳng thấy phiên toà nào xét xử những kẻ ném bom xăng như vậy là khủng bố cả.

https://vnexpress.net/tin-tuc/phap-luat/ke-hoach-dat-bom-san-bay-tan-son-nhat-cua-nhom-khung-bo-3690149.html

 Theo như tờ báo của chế độ cộng sản Việt Nam đưa tin thì vị trí đặt bom là ở nhà xe và cột đỡ, khi kích nổ gây cháy ngùn ngụt khiến mọi người hoảng sợ , nhưng cơ quan chức năng đã dập tắt được ngay.

Vậy là chẳng ai chết, chẳng ai bị thương khi bom xăng nổ, thậm chí dù bị bất ngờ những cái đám sai nha ở sân bay chỉ quen vòi tiền, đòi hối lộ không hề có chuyên môn về cứu hoả hay cứu nạn cũng dễ dàng xử lý đám cháy. Can xăng có dung tích nhỏ đến nỗi công an chả buồn điều tra xem nó là bao nhiêu lít, có thể lan cháy đến đâu, lúc nổ bán kính nguy hại thế nào.

Trái bom xăng như thế thì giết được ai,  mà chưa gì một số nhà đấu tranh dân chủ đã phải gào toáng lên rằng đám 15 người kia làm thế là khủng bố, là giết người ? Liệu đã nhìn thấy những người nông dân cầm chai xăng ném vào đám cảnh sát cưỡng chế đất ở Văn Giang, lửa cháy bùng bùng trên những tấm khiên chắn vài chục giây rồi tắt, cả đám cảnh sát chẳng ai hề hấn gì.

Nếu đúng ra chế độ cộng sản Việt Nam chỉ khép được 15 người vào tội gây rối trật tự công cộng, phá huỷ tài sản nhà nước. Hành vi như thế chưa thể gọi là khủng bố được, nhất là mục đích của những người này như tờ báo nói chỉ muốn gây chú ý chứ không hề có ý định sát thương ai. Nhưng cộng sản VN đã dễ dàng kết tội 15 người này vào tội khủng bố chống chính quyền nhân dân, buồn thay là một số nhà dân chủ có vẻ hả hê, tán đồng với toà án cộng sản và chỉ trích 15 con người kia. Điều đáng nói nữa là trong số tích cực lên án nhóm 15 người này đều là những thành phần dân chủ có học, đã thế còn học luật nữa đằng khác.

Chính những người dân chủ có học luật này không những phiến diện khi lên án hành vi của 15 người trong nhóm trên, họ còn ủng hộ và tán đồng những phiên toà xử Đinh La Thăng và Trịnh Xuân Thanh với lý do tham nhũng cần phải diệt trừ.

 Đầu tiên công nhận với họ tham nhũng và khủng bố phải diệt trừ, nhưng diệt trừ trên cơ sở khoa học của pháp luật khẳng định hành vi phạm tội của họ công bằng và khách quan, hay bằng những phiên toà không cho tranh luận, không làm rõ ràng chứng cứ lại là một điều khác hẳn. Những nhà dân chủ học luật này tán đồng với việc bắt cóc Trịnh Xuân Thanh từ Đức về, một hành vi không thể chấp nhận trên phương diện luật pháp quốc tế, thế nhưng họ lấy lý do tán đồng rằng, bắt tham nhũng thì thế cũng được. 

Một trong những người này ở Hà Nội,  có đôi ba lần tham gia biểu tình chống Trung Cộng, anh ta lớn tuổi và chủ một nhà hàng ăn uống và luôn khoe mình học luật, đã nhận xét vụ 15 người ở sân bay Tân Sơn Nhất rằng,  những kẻ đấu tranh khủng bố như thế này mà lên cầm quyền còn nguy hiểm hơn cộng sản, thà để cộng sản cứ cầm quyền còn hơn.

Không hiểu anh ta đánh giá trên tiêu chí nào để nhận xét như vậy, một cách hàm hồ có lợi cho chế độ cộng sản và gây bất lợi cho người đấu tranh đến vậy. Nếu anh ta xét trên góc độ nhìn việc này để đánh giá việc sau, anh ta phải rút ra rằng chính 15 còn người kia nếu lên cầm quyền sẽ đỡ nguy hiểm hơn cộng sản.

Vì sao ư ?  đơn giản vì cộng sản khủng bố bằng bom thật, đạn thật, chết dân thường thật, chết còn rất nhiều nữa đằng khác, cứ nhìn miền Nam Việt Nam trong quá khứ thì thấy hành động khủng bố của cộng sản, đánh bom nhà hàng, khách sạn, xe đò....không từ thứ gì. Nếu suy theo kiểu anh ta thì tất nhiên những kẻ đốt mấy chai xăng đỡ nguy hiểm hơn những kẻ đánh bom mìn kia rất nhiều mới đúng. Thế nhưng lạ thay anh ta lại kết luận ngược lại có lợi cho chế độ cộng sản.

Chúng ta thấy đặc điểm chung của những nhà dân chủ trên họ luôn chỉ trích, phê phán những quan chức cộng sản thất thế, hoặc đã bị bắt giam. Họ né tránh đụng chạm đến những lãnh đạo đương chức đầy quyền lực,  ví dụ khôi hài nhất là trong phong trào phản đối BOT, lúc đầu họ tham gia hăng hái vì thấy báo chí có chiều hướng ủng hộ, tức có phe mạnh trong đảng đứng sau muốn xử lý BOT Cai Lậy. Nhưng khi bên trong đảng thoả hiệp xong, Nguyễn Xuân Phúc đại diện cho phe mạnh nhất tuyên bố sẽ cho công an xử lý những kẻ nào gây rối ở các trạm thu phí. Ngay lập tức các nhà dân chủ này quay ngoắt sang chuyện khác như họ chưa hề phản đối việc thu phí ở BOT Cai Lậy bao giờ.

Với cái quan điểm theo cảm tính, theo định kiến mà bất chấp cơ sở pháp luật để tán đồng những phiên toà bất công như vậy của chế độ cộng sản, hoặc nương theo chủ ý của phe phái đang mạnh trong đảng thể hiện quan điểm hùa theo,  thì rõ ràng những điểm tương đồng giữa những nhà đấu tranh trên với chế độ cộng sản không phải là tín hiệu đáng mừng.

Thứ Sáu, 2 tháng 2, 2018

Công Khế và Như Phong.

Nhà báo Nguyễn Như Phong, tổng biên tập Petrotimes bị tước thẻ nhà báo và cách chức sau khi đăng tải trên tờ báo mình quản lý, một bài phỏng vấn từ tờ thoibao.de. Nội dung bài phỏng vấn xoay quanh việc thất thoát 3200 tỷ ở PVC không phải do Trịnh Xuân Thanh gây ra, mà tại nguyên nhân khách quan của thị trường chứng khoán rớt giá và những yếu tố khác. Bài đăng lại của Nguyễn Như Phong vào đúng thời điểm hầu hết tất cả báo chí trong nước đang sục sôi quy kết Trịnh Xuân Thanh gây ra thiệt hại 3200 tỷ đó.

Đích thân bộ trưởng truyền thông Trương Minh Tuấn chủ trì họp báo tuyên bố cách chức và tước thẻ nhà báo Nguyễn Như Phong.

Thế nhưng sau khi bắt cóc Trịnh Xuân Thanh, đầu năm 2018 chế độ CSVN đưa Thanh ra toà án xét xử lại không hề nhắc đến vụ thất thoát 3200 tỷ. Thay vào đó họ dựng lên các nhân chứng giả để kết tội Trịnh Xuân Thanh tham nhũng. Hòng mục đích bào chữa việc bắt cóc Trịnh Xuân Thanh tại Đức với dư luận trong nước.

Tờ báo Petrotimes phục vụ cho tập đoàn dầu khí và được tập đoàn này nuôi dưỡng. Việc nhà báo Nguyễn Như Phong bênh vực cho những cán bộ của tập đoàn dầu khí như kiểu ăn cây nào, rào cây ấy là chuyện không có gì lạ, nhất là Như Phong ăn quá nhiều bổng lộc của tập đoàn dầu khí. Nhưng điều đáng nói hơn là trong lúc đích thân Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng đầy quyền lực, đang chỉ đạo báo chí đổ lỗi vụ thất thoát 3200 tỷ ở PVC lên đầu Trịnh Xuân Thanh, hàng loạt báo chí hăng hái lao theo, một mình Nguyễn Như Phong ngược đường biện minh là điều bất thường. Đương nhiên một kết cục ngược đường như thế sẽ đưa đến việc bị kỷ luật, cách chức là điều đương nhiên. Từng ấy năm lăn lộn trong nghề báo , Nguyễn Như Phong quá hiểu cái kết cục như thế nhưng ông ta vẫn làm.

Xét về góc độ lý thì đến giờ Nguyễn Như Phong đúng, vì các phiên toà xét xử Trịnh Xuân Thanh không thấy nhắc gì đến tội gây thiệt hại 3200 tỷ. Xét về góc độ  quan hệ cá nhân,  Nguyễn Như Phong có ăn có trả , không như đa số các nhà báo khác hôm nay ăn tiền, mai thấy sa cơ quay ngoắt sang chỉ trích để lập công, trường hợp nhà báo Trương Huy San trước ăn nhiều bổng lộc của Phước Tamexco, sau khi Phước bị bắt, chính Huy Đức tận dụng khai thác từ mối quan hệ trước đó với Phước để viết bài đánh Phước.

 Trường hợp đối nghịch tiêu biểu nhất với Nguyễn Như Phong không phải chỉ là Huy Đức, mà ngang tầm hơn đó là Nguyễn Công Khế tổng biên tập tờ Thanh Niên trước kia, giờ là ông chủ đứng sau tờ Một Thế Giới.

Nói về độ lưu manh chính trị thì Nguyễn Công Khế đứng hàng đầu trong làng báo Việt Nam vượt xa những cái tên như Nguyễn Như Phong, Hồ Thu Hồng. Đám ma của mẹ Khế  vào năm 2007 hầu hết tất cả các uỷ viên Bộ Chính Trị hồi đó đều đến dự.

Khế người Quảng Nam, đương thời ông Nguyễn Văn Chi uỷ viên bộ chính trị , trưởng ban kiểm tra trung ương nâng đỡ Khế rất nhiều, nhờ ông Chi mà Khế có thể tiếp xúc với nhiều các uỷ viên bộ chính trị khác qua việc gửi những bài báo mà người ta vạch cái sai của vị uỷ viên bộ chính trị đó đến tận tay người bị vạch,  để vị đó chủ động đối phó. Nguyễn Công Khế đã nhận con của Chi là Nguyễn Xuân Anh về làm ở báo Thanh Niên và qua đó khoe mẽ mình thân với nhà ông Chi như thế nào.

Khi Xuân Anh làm bí thư Đà Nẵng, Khế nhận rất nhiều tiền từ vây cánh của Xuân Anh để phục vụ nhóm Xuân Anh. Nhưng nhóm Xuân Anh bị Nguyễn Xuân Phúc và Trương Hoà Bình tiêu diệt, thấy vậy Nguyễn Công Khế quay sang hùa theo tấn công khi nhóm Xuân Anh đã hoàn toàn thất thế. Đã thế Khế còn cặp kè với đối thủ của Xuân Anh là Huỳnh Đức Thơ, đi đâu cũng giới thiệu là anh em kết nghĩa, thân thiết như trước kia từng giới thiệu về Xuân Anh như vậy.

 Gần đây theo yêu cầu của Huỳnh Đức Thơ muốn Khế tăng cường đánh mạnh tiếp tục vào nhóm  Vũ Nhôm, để dư luận tập trung vào Vũ Nhôm và Nguyễn Xuân Anh, quên đi những sai phạm tày trời mà Thơ đã gây ra, cũng như tiếp sức cho Nguyễn Xuân Phúc và Trương Quang Nghĩa cướp đoạt  nốt những dự án và tài sản của Vũ Nhôm còn lại. Để thực hiện yêu cầu của Huỳnh Đức Thơ, Nguyễn Công Khế đã chỉ đạo Sánh ( tức Hoàng Hải Vân ) một đệ tử ruột của Khế đưa tin, bài khích động dư luận tạo áp lực để tiêu diệt cho nhóm Nguyễn Xuân Anh, Vũ Nhôm chết hẳn. Đồng thời thêm mục đích nữa là hạ bệ hình tượng Nguyễn Bá Thanh trong lòng người dân Đà Nẵng theo nhu cầu cá nhân của Nguyễn Xuân Phúc.

 Nguyễn Như Phong hay Nguyễn Công Khế đều là những loại nhà báo biến chất, bọn bồi bút phục vụ cho các nhóm lợi ích khác nhau trong đảng cộng sản Việt Nam. Nhưng dù sao về góc độ nào đó trong bản chất con người, thì Nguyễn Như Phong còn thua xa Khế về độ trở mặt, lật lọng, phản trắc.

 Dư luận cần phải đặt dấu hỏi, một nhà báo như Nguyễn Công Khế tiền đâu ra để làm chủ một khu nghỉ dưỡng rộng đến 30 héc ta và trị giá hàng trăm tỷ tại Ninh Thuận. Nếu số tiền này là do Khế vay của ngân hàng, câu hỏi tiếp rằng trên tư cách gì mà Khế dễ dàng vay hàng trăm tỷ như mượn giấy in báo như vậy, tại sao tỷ phú Phạm Nhật Vượng đứng tên bảo lãnh cho nhà báo Nguyễn Công Khế vay số tiền này.?







Lợi dụng nghề báo để đâm thuê chém mướn, phục vụ mưu đồ lợi ích cho cá nhân. Tỷ phú Phạm Nhật Vượng cũng như nhiều đại gia, quan chức khác luôn có những chỗ yếu lo sợ báo chí khai thác, Nguyễn Công Khế lợi dụng nghề nghiệp của mình đã nhờ vả , thực chất là tống tiền những đại gia, quan chức để thu về khối gia sản khổng lồ mà những ai đến viếng đám ma mẹ Khế đều phải giật mình với tài sản mà Khế sở hữu. Một nhà báo, một tổng biên tập có hàng trăm tỷ như Nguyễn Công Khế chuyện dính đến những lợi ích nhóm là điều đương nhiên.

Nguyễn Công Khế dùng báo chí để tống tiền, đánh thuê, y cũng dùng báo chí tổ chức những cuộc thi hoa hậu và giao hẹn cho những cô gái nào muốn được giải phải phục vụ những ông lớn đỡ đầu cho Khế. Gái đẹp và hồ sơ mật cùng với những chiêu trò chính trị, đã đưa một kẻ lưu manh như Nguyễn Công Khế thành một siêu quyền lực trong làng báo chí Việt Nam, một làng báo vốn dĩ đã đầy sự khốn nạn.

Thứ Hai, 29 tháng 1, 2018

Bi hài xét xử Trịnh Xuân Thanh.

Trong phiên xử thứ nhất với mình, Trịnh Xuân Thanh lãnh mức án chung thân. Mặc dù Trịnh Xuân Thanh phản bác những lời khai bất nhất của các bị cáo khác đối với mình, nhưng toàn án vẫn kết tội dựa trên những lời khai đó.

Theo điều 72 của luật tố tụng hình sự nhà nước cộng sản Việt Nam ghi rằng.


1. Bị can, bị cáo trình bày về những tình tiết của vụ án. 
2. Lời nhận tội của bị can, bị cáo chỉ có thể được coi là chứng cứ, nếu phù hợp với các chứng cứ khác của vụ án. 
Không được dùng lời nhận tội của bị can, bị cáo làm chứng cứ duy nhất để kết tội.”

Căn cứ quy định trên, lời nhận tội của bị can, bị cáo chỉ có thể được coi là chứng cứ, nếu phù hợp với các chứng cứ khác của vụ án. Và không được dùng lời nhận tội của bị cán, bị cáo làm chứng cứ duy nhất để kết tội nhằm bảo đảm tính khách quan của lời khai bị can, bị cáo và bảo đảm quyền bào chữa của họ.

Như vậy lời khai của các bị cáo khác không thể là chứng cứ để kết tội Trịnh Xuân Thanh, nếu như không có các chứng cứ khác phù hợp. Trong vụ án thứ nhất đối với Trịnh Xuân Thanh , không những chẳng có vật chứng nào mà ngay cả Trịnh Xuân Thanh cũng không nhận tội. Hàng loạt các yêu cầu về chứng cứ được TXT nêu ra, như gặp gỡ nhau vào giờ nào, điện thoại vào giờ nào...đều không được cơ quan điều tra chứng minh. Không những thế, toà còn nhắc giám định viên, công tố viên không cần phải trả lời luật sư bào chữa cho bị cáo hoặc bị cáo.

Ở vụ án thứ nhất, toà án đã chỉ dùng lời khai, lời nhận tội của các bị cáo khác để kết tội Trịnh Xuân Thanh, điều này trái với luật quy định.

 Ở vụ án thứ nhất Nguyễn Anh Minh và đồng bọn chủ động rút tiền chia nhau. Cơ quan an ninh đã mặc cả cho các tội phạm này nếu khai Trịnh Xuân Thanh chỉ đạo và nhận tiền thì sẽ được giảm án, không phải đối mặt với mức án tử hình. Vì vậy họ cùng nhau khai TXT đã chỉ đạo và nhận tiền, lời khai nhiều chỗ bất nhất , khi bị vặn họ nói rằng vì lâu rồi họ không nhớ rõ.

 Đến phiên toà thứ hai đối với TXT thì sự lố bịch càng thậm tệ hơn, đến nỗi phiên toà phải tuyên bố nghỉ bất thình lình để sắp đặt lại.

Nguyên nhân là bị cáo Thắng khác khai rằng đã đưa cho TXT 14 tỷ đồng Việt Nam tiền rút ra từ ngân hàng, số tiền này mệnh giá khác nhau theo chứng từ rút ra từ ngân hàng. Theo tính toán thì số tiền phải nặng đến 80 kg, như thế không thể bỏ vào thùng các tông mà bê được đến văn phòng của Thanh như lời khai ban đầu. Bị cáo khác ấp úng và trả lời là hôm đó cho vào valy kéo, vì tinh thần hoảng loạn nên lúc trước khai nhầm là cho vào thùng các tông.

 Luật sư đã yêu cầu các bị cáo khai về việc đưa tiền cho TXT phải được cách ly, để đảm bảp bị cáo này không nghe bị cáo kia khai việc đưa tiền thế nào. Nhưng toà án không đồng ý và để nguyên cho bị cáo này khai, bị cáo kia nghe để lúc sau được hỏi thì khai cho khớp. Các luật sư yêu cầu người khai phải chỉ rõ loại va ly nào, và bị cáo Thắng kéo và bê tiền thế nào. Bị cáo Thắng chợt nhớ ra là  không phải Thắng là người trực tiếp đưa tiền cho Thanh, mà Thắng giao va ly tiền cho lái xe của mình để lái xe của mình giao cho lái xe của Thanh. Các luật sư yêu cầu thực nghiệm xếp tiền vào trong va ly vì theo các luật sư với kích thước của đống tiền ấy thì rất khó xếp vào valy để kéo. Chưa kể lại có đoạn valy tiền đó được đưa lên máy bay, mà máy bay thì chỉ được phép đưa lên hành lý 7 kg và bỏ vừa chỗ cất hành lý trong khoang hành khách.

Công tố viên bị chất vấn, đuối lý xin hội ý với toà. Toà lập tức tuyên bố ngừng vụ xét xử để xem lại một số thứ, né tránh việc thực nghiệm mà các luật sư yêu cầu.

Sự bi hài lên đến đỉnh điểm khi chính Trịnh Xuân Thanh cất lời bày tỏ về chủ trương chống tham nhũng của đảng CSVN ngay giữa phiên toà, Thanh tuyên bố ủng hộ chủ trương chống tham nhũng của Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng, nhưng anh ta cho rằng những gì đang thực hiện là méo mó, không đúng sự thật và để oan sai.
 Nếu xét theo góc độ khoa học của pháp luật thì với những lời khai, chứng cứ để kết tội TXT tham nhũng là không có cơ sở,  các lời khai bất nhất của các bị cáo khác cho thấy cáo trạng đối với TXT hoàn toàn là sắp đặt vội vàng của cơ quan điều tra, do sức ép của tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng đòi đưa phiên xử ra sớm, nên cơ quan điều tra không thể sắp đặt chặt chẽ các chi tiết ăn khớp giữa các lời khai, không kịp nguỵ tạo vật chứng, đến nỗi toà ê chề phải tuyên bố tạm dừng vài hôm để cơ quan điều tra dàn dựng lại hậu trường.

 Nhưng xét theo tâm lý, tình cảm của đám đông bị kích động với quan điểm cứ quan chức nào có tiền là tham nhũng và tư duy quyền lực của cá nhân tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng ghét ai, muốn bắt và giết ai là người đó có tội. Thì việc toà xử TXT một chiều, không cần đến lý lẽ, bằng chứng là điều được dư luận chấp nhận và tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng ủng hộ. Vì thế tính chính xác, cẩn trọng và công bằng của pháp luật không có trong những phiên toà như thế này.

 Cũng vì những mục đích như thế nên việc bắt cóc TXT từ nước Đức đưa về, gây nên thảm hoạ về ngoại giao và uy tín của Việt Nam trên phương diện quốc tế không những chẳng bị dân chúng phàn nàn, trái lại còn nhiều người hồ hởi cho rằng bắt như thế là chiến công lớn của mật vụ Việt Nam. Trạng thái tình cảm như thế cũng sẽ diễn ra trong những phiên toà thế này, nếu toà càng xử bất chấp pháp luật cứ kết án bị cáo càng cao càng được dư luận ủng hộ, tán đồng bấy nhiêu. Thậm chí nếu lôi được cả vợ con, bố mẹ của bị cáo vô can mà ra toà buộc tội được thì dư luận càng thích thú và hứng khởi.

 Người ta lý giải rằng - Không nên thương xót bọn quan chức cộng sản tham nhũng.

Ở đây có hai dạng, một dạng không thương xót quan chức cộng sản. Quan điểm của những người này nhất quán và rõ ràng hơn 40 năm nay, trước sau như một nên không có gì phải bàn về quan điểm của họ.

Một dạng là không thương xót quan chức tham nhũng.  Dạng thứ hai này là dạng sùng bái quyền lực của phe nào mạnh trong đảng, bởi thế nên họ ủng hộ việc xét xử bất cứ cá nhân quan chức nào mà phe mạnh trong đảng đưa ra. Cho dù nhân tố đưa ra trước kia thuộc phe mạnh và chính họ đã từng cổ vũ, nay yếu thế thành nạn nhân thì họ quay ngược lại ra sức hò hét trợ giúp cho phe mạnh khác tiêu diệt. Họ cổ vũ cho quyền lực chứ không hề cổ vũ cho việc công bằng, nghiêm minh của pháp luật. Bởi nếu họ ủng hộ pháp luật công bằng thì chính họ lại đang chống lại họ. Dạng thứ hai này chính là dạng của tư tưởng coi nghị quyết của đảng chính là pháp luật. Đây là dạng đang chiếm phần đông trong xã hội Việt Nam, những kẻ chóp bu trong lãnh đạo cộng sản nỗ lực lợi dụng truyền thông tác động qua những kẻ này, để tạo quyền lực.

Vụ xử TXT đã hài hước bởi những sắp đặt vội vàng , trơ trẽn của chế độ. Nhưng sau những cái hài hước đó là một nỗi đau lớn cho đất nước. Đó là bi kịch của một đất nước mà đa số người dân , quan chức tán đồng và ủng hộ việc không cần sự công bằng, khách quan trong các phiên toà. Có nghĩa người dân của chế độ CNXH chẳng những không có những tư duy văn minh, trái lại họ còn ủng hộ một chế độ còn độc đoán hơn chế độ CNXH , đó là chủ nghĩa phong kiến vua chúa kết hợp với chủ nghĩa xã hội.